Mái tóc dài xoăn màu hạt dẻ trầm xõa tung, trên làn da trắng nõn điểm chút hồng hào như sương mới đọng, nhưng vẻ đẹp này không những khiến cô mất đi vẻ cá tính mà trái lại còn tăng thêm mấy phần cho cái đẹp ngỗ ngược ấy.
Trên người là váy hai dây chất lụa màu trắng ngà, áo khoác ngoài màu xanh lá mạ. Tựa như hơi thở ngày xuân không tóm lấy được, xanh mê hồn.
Một cô gái dễ khiến lòng người sinh ra thiện cảm. Nhưng nguyên nhân chủ yếu làm Ứng Như Ký không từ chối vẫn do cô là con gái của Diệp Thừa Dần. Anh rất khó tự mình đa tình mà cho rằng cô sẽ có ý gì khác.
Ứng Như Ký móc ra một tờ danh thiếp đưa qua, nói cho cô số điện thoại và WeChat. Nếu cần, anh có thể đề cử cho cô mấy người cùng thế hệ.
Ngón tay sơn màu cà phê của Diệp Thanh Đường nhẹ nhàng cầm lấy tấm danh thiếp kia. Tấm danh thiếp thuần một màu đen, rồi một hàng tên “Ứng Như Ký” màu trắng, nó giống như tuyết rơi trong đêm đen, rất có cảm xúc.
Cô cười cười, bàn tay chống lên bàn trà, đứng dậy rồi nói với Diệp Thừa Dần “Con đi thu dọn đồ nhé.”
Ứng Như Ký kéo chiếc rèm mành lên. Buổi chiều, ánh mặt trời như từng được lọc qua vậy, êm dịu như là ánh mặt trời lúc buổi sớm còn vương một tầng sương mỏng.
Anh cầm lấy quyển vẽ, phủi vụn tẩy đi rồi lại cầm lấy bút chì.
Vẽ mấy nét, cầm lấy hộp sắt nhỏ trên mặt bàn, đang định mở ra thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Mời vào.”
Trợ lý đứng ở cửa “Thầy Ứng, có phải nên xuất phát rồi không?”
Ứng Như Ký nâng cổ tay nhìn đồng hồ “Xe chuẩn bị xong rồi?”
“Đã chờ ở dưới tầng.”
Ứng Như Ký đứng dậy, cầm chiếc áo khoác mỏng trên lưng ghế lên “Vậy thì đi thôi.”
Tôn Miêu và Diêu Huy đã ở trên xe, Diêu Huy lái xe, Tôn Miêu ngồi ở vị trí phó lái, để lại vị trí trống cho Ứng Như Ký ở hàng ghế sau theo như thường lệ nannan Ông chủ này của bọn họ không thích ngồi ghế phụ, chê ngồi ghế trước không đủ thoải mái.
Lẽ ra Diêu Huy và Tôn Miêu cũng đã có thể một mình phụ trách một mặt công việc, nhưng khi đối mặt Ứng Như Ký thì vẫn cứ như học sinh lúc mới vào phòng làm việc, sợ ông chủ thình lình thuận miệng kiểm tra, bản thân lại không trả lời được.
Ứng Như Ký cũng không nghiêm khắc, chỉ cười nói “Chắc chắn? Lại về xem sách chút đi.”
Nụ cười kia còn khiếp sợ hơn so với trực tiếp quở mắng.
Khởi động xe, lái về ngoại ô. Ứng Như Ký ngồi vắt chân, lật xem một quyển sách tài liệu kỹ thuật đặt trên đầu gối, nhớ đến gì đó, anh gọi “Tiểu Tôn.”
Tôn Miêu vội vàng quay đầu lại “Làm sao vậy thầy Ứng?”
“Mang camera?”
“Có mang có mang.” Nếu không phải camera đang đặt trong balo chưa kịp lấy ra thì Tôn Miêu rất muốn giơ nó lên bảo Ứng Như Ký yên tâm.
Ứng Như Ký gật đầu “Đi rồi chụp nhiều ảnh chút.”
Một chuyến này là nhận lời mời của Diệp Thừa Dần, đến vườn trà của ông tham quan, để xác định cuối cùng có đạt được hợp tác không.
Đi một tiếng là đến vườn trà, Diệp Thừa Dần đã chờ ở con đường đi vào vườn kia.
Ngắm từ nơi xa xa, đồi núi hơi nhấp nhô, xanh nhạt xanh đậm xen nhau, tất cả đều là trồng chè.
Diệp Thừa Dần dẫn bọn họ đi dọc theo con đường mòn mà hai bên là những hàng rào tre thấp thấp để vào trong “Đã chuẩn bị trà mới năm nay, mấy cậu nếm thử đi.”
Ứng Như Ký cười nói “Không vội. Làm phiền tổng giám đốc Diệp dẫn bọn tôi đi xem miếng đất kia một chút đi.”
Đi vào trong không xa lắm, đến một miếng đất trống ở một sườn núi bằng bằng, chính là nơi định xây viện bảo tàng văn hóa trà kia, chiếm gần 700 mét vuông.
Ứng Như Ký dẫn hai trợ thủ đo đạc sơ qua qua một lần một cách cẩn thận, sau đó mới nhận lời mời của Diệp Thừa Dần, đi đến phòng trà bên núi.