⬅ Trước Tiếp ➡
Trả lời là một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính có khí chất điển hình của ngành khoa học và công nghệ, nói trước mắt chỉ là giai đoạn kết nối, còn chưa đến lúc nhắc đến bí mật.
Diệp Thừa Dần đứng dậy, dịch cho Diệp Thanh Đường một chỗ, làm cho những người khác ngồi vây quanh bàn trà cũng xê dịch ra ngoài một chút.
Diệp Thanh Đường ngồi xuống cạnh Diệp Thừa Dần, cầm lấy một chồng giấy nháp trên mặt bàn, trên đó tô tô vẽ vẽ, hình như là những ý tưởng vụn vặt liên quan đến viện bảo tàng văn hóa trà.
Diệp Thừa Dần hỏi con gái “Con có ý kiến gì không?”
“Con nói cũng đâu được tính.”
Diệp Thừa Dần cười nói “Chúng ta nói nhiều quá mệt rồi, vừa lúc nghỉ một lát, nghe chút xem con có ý tưởng mới mẻ độc đáo gì không.”
“Mới mẻ độc đáo thì không có, chỉ có kiểu kiếm được lời dựa trên những người bị mất tiền thôi, bố muốn nghe không?” Diệp Thanh Đường rút ra một tờ giấy A4 trống, cầm lấy cái bút, vừa viết vừa nói “Viện bảo tàng làm chủ chốt, xung quanh là trung tâm mua sắm bán lá trà và sản phẩm sáng tạo, bên cạnh lại mở một nhà hàng……”
Lúc nói có dừng lại đôi chút, bởi vì cảm nhận được người đàn ông đi gọi điện thoại kia đã vào.
Diệp Thanh Đường cầm bút ngẩng đầu nhìn qua, người đàn ông vòng qua phía sau đoàn đội của anh, trở về vị trí trống kia ngồi xuống, ngồi ngay đối diện cô.
Hơi thở kia phất qua, láng máng có cảm giác đắng đắng, như là mùi cà phê thôn Geisha tươi vừa mới được sấy khô.
Loại cafe đắt nhất thế giới, được dịch từ tiếng Anh Cà phê Gesha, đôi khi được gọi là cà phê Geisha, là một loại cây cà phê có nguồn gốc từ rừng Gori Gesha, Ethiopia, mặc dù hiện nay nó được trồng ở một số quốc gia khác ở Châu Phi, Châu Á và Châu Mỹ.
Diệp Thừa Dần “Sau đó thì sao?”
Diệp Thanh Đường hoàn hồn “Bên cạnh mở một nhà hàng, bán thức ăn về chủ đề trà, bánh lá trà, lẩu hồng trà gì đó…… Nếu xây ở gần vườn trà thì còn có thể mở rộng hạng mục trải nghiệm hái trà, sao trà.”
Diệp Thanh Đường nói xong thì đặt bút xuống, bởi vì tự cảm thấy tư duy thương nhân đầy tục tằng này của mình kém cỏi vụng về quá.
Cô đưa mắt nhìn về phía đối diện rồi cười nói “Chẳng qua là điều tôi có thể nghĩ đến thì chắc chắn mọi người đều đã nghĩ đến rồi đúng không?”
Diệp Thừa Dần nói “Không sai, bọn bố đã thảo luận một hồi rồi.”
Ánh mắt của Diệp Thanh Đường xẹt qua nhìn vào mắt của người đàn ông ở đối diện, nhân cơ hội mà hỏi “Còn chưa hỏi, anh họ gì?”
Người đàn ông mỉm cười “Tôi họ Ứng, Ứng Như Ký.”
Nhìn gần mới biết người này là mắt đào hoa sâu xa, hơi có chút ý cười, trông có vẻ rất đa tình.
Diệp Thanh Đường hỏi “Nên xưng hô với anh như nào thì tiện hơn?
“Xưng hô thế nào cũng được, cô Diệp cứ thoải mái.”
“Thầy Ứng làm thiết kế kiến trúc?”
“Đúng vậy.”
“Tôi có người bạn mới mua nhà, cần trang trí, có tiện để lại phương thức liên lạc không?”
“Phòng làm việc của bọn tôi không nhận thiết kế nơi ở dân dụng.” Tiếp lời là một người khác trong đoàn đội của Ứng Như Ký, một cô gái có khuôn mặt trẻ con, trông vẫn giống một học sinh, cô cười, như là có chút ngượng ngùng “Hơn nữa cũng gần như là không nhận dân dụng ngay cả không chỉ là sửa sang trong nhà.”
“Xin lỗi.” Diệp Thanh Đường cười nói “Người ngoài nghề gây cười rồi.”
Diệp Thanh Đường lại nhìn Ứng Như Ký lần nữa, cô cười hỏi “Liệu thầy Ứng có biết nhà thiết kế làm thiết kế nội thất nào đáng tin cậy không?”
Cả đoạn “nghệ thuật ăn nói” này dường như là muốn xin Wechat của anh, lúc này Ứng Như Ký mới bừng tỉnh.
Người phụ nữ trẻ tuổi đối diện tay chống cằm, bình tĩnh mà nhìn anh.
⬅ Trước Tiếp ➡