⬅ Trước Tiếp ➡

khổ người to lớn, không biết có phải tập luyện trong nhà hay không, cánh tay vạm vỡ, gân xanh quấn quanh, bọt nước trong suốt chạy dọc theo cần cổ trượt xuống chui vào trong ngực anh, mùi hương sữa tắm vị muối biển tươi mát che trời lấp đất mà đến.
“Vậy còn em?” Anh lấy ra đôi dép lê cho nữ đặt xuống đất.
Khương Diệp không nghĩ đến chuyện ly hôn, đối với cô mà nói, đàn ông trên đời này đều có chung một cái đức hạnh, ly hôn với Ngụy Thành huy, còn có ngàn vạn Ngụy Thành Huy khác, cô chẳng muốn lăn qua lộn lại, càng không muốn đi theo con đường của mẹ mình, hôn nhân đối với cô mà nói, cùng lắm chỉ là hai con người râu ria đứng chung trên bản đồ nhân sinh.
Đứng như vậy, cùng nhau với ai cũng không sao cả.
“Tôi không yêu anh ta.” Khương Diệp cởi giày, treo áo khoác cùng túi lên móc, hai chân đưa vào đôi dép lê, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Bùi Chinh.
Diện mạo của cô thanh tú, tính tình ôn hòa, khí chất lạnh lùng, đôi mắt trước sau đều lộ ra vẻ điềm nhiên như đang khám phá hồng trần.
Hôm qua Bùi Chinh đã đoán được, nhưng lúc này nghe chính miệng cô thừa nhận, vẫn cảm thấy ngoài ý muốn mà nhướng mày.
Con người Ngụy Thành Huy trong mắt người ngoài cũng coi như xuất chúng, diện mạo, chiều cao, điều kiện, các phương diện ưu thế đều có đủ, bằng không cũng không hấp dẫn Lộ Du Hi vì anh ta mà ngoại tình, còn muốn chơi trò đổi vợ.
“Muốn uống chút rượu không?” Bùi Chinh hỏi.
Khương Diệp không tỏ ý kiến gật đầu, đi theo phía sau anh vào nhà.
Rèm cửa phòng khách không kéo ra, xuyên thấu qua cửa kính có thể thấy lá cây bạch quả rơi rụng, năm nay mùa thu vô thanh vô thức đến gần, cửa hàng thời trang đã đổi sang trang phục thu đông, vòng bạn bè cũng nhanh như chớp đăng ảnh cùng nhau ăn lẩụ Di động có tiếng tin nhắn vang lên, cô xoay người đi đến lấy di động từ trong túi ra xem, là tin nhắn của Đinh Liên, bà bảo cô cuối tuần về nhà ăn bữa cơm.
Kéo xuống dưới còn thấy tin của Ngụy Thành Huy nhắn cho cô trước lúc tan tầm.
Lộ Du Hi tối nay đến nhà làm khách, anh gọi vài món ở khách sạn, em về sớm một chút.
Có lẽ Ngụy Thành Huy cho rằng tối nay cô không muốn về nhà, cho nên mới không kiêng nể gì như vậy.
Cô bỗng nhiên nghĩ đến Bùi Chinh mới tắm xong, vì thế cầm di động đi đến phòng bếp “Đêm nay anh định sang nhà tôi phải không?” Người đàn ông vừa mới mở chai rượu vang đỏ cho vào bình rượu chung, nghe thấy lời cô nói, ngẩng đầu lên nhìn cô một cái “Tôi chỉ muốn ở nhà ngủ.” Đoạn tóc đen nhánh rũ xuống giữa mày vẫn đang nhỏ nước, anh cúi đầu, sống mũi rất cao, môi mỏng, diện mạo kiểu tục tằn, được ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống làm đường cong ngũ quan nhu hoà thêm vài phần, anh buông chai rượu vang đỏ trong tay xuống, ngón trỏ đặt trên mặt bàn gõ nhè nhẹ một chút “Tôi đoán được.” Khương Diệp ngước mắt “Gì cơ?” Bùi Chinh nhìn cô nói “Em sẽ đến nơi này của tôi.” Tối nay Khương Diệp chỉ ăn một quả chuối, chị Triệu Quyên chủ hiệu sách từ khi cai sữa đã liều mạng giảm cân, sáng trưa, chiều chỉ ăn một món để giảm béo, bữa chiều chị đã ăn hai quả trứng luộc, đói đến không chịu nổi, lại cầm hai quả chuối đến đưa cho Khương Diệp một quả.
Trước khi uống rượu vang


⬅ Trước Tiếp ➡