⬅ Trước Tiếp ➡

đường về nhà, dãy số gọi người khẩn cấp là của Khương Diệp.
Cô vốn sẽ học ở một trường đại học tốt hơn, nhưng vì ông nội, mà lại lựa chọn học tại trường ở địa phương.
Mỗi buổi tối sáu giờ ngày thứ tư, hộ sĩ sẽ đẩy Khương Thắng Hỉ ra ngoài, xuyên qua hành lang dài, đi đến sân cỏ trong viện dưỡng lão, Khương Diệp ngồi trên ghế, cầm quả táo trong tay, cũng giống như lần gặp mặt trước đó, cô hỏi ông “Còn nhớ con là ai không?” Khương Thắng Hỉ đánh giá cô một hồi lâu, cau mày hỏi “Cô là ai?” Khương Diệp cầm quả táo đưa vào tay ông “Con là hộ sĩ mới.” Mỗi lần đến là một thân phận mới, từ trước đến nay chưa từng nói cô là cháu gái ông.
Cũng không gọi là ông nội.
Nhưng mỗi một lần, Khương Thắng Hỉ đều nhét quả táo vào trong túi, nói để lại cho cháu gái ông ăn, đáy lòng Khương Diệp liền dâng lên một cơn đau xót.
Khương Diệp về đến nhà đã là tám giờ tối, vừa mở cửa ra, đã thấy Ngụy Thành Huy ôm Lộ Du Hi ngồi trên sô pha chơi trò chơi.
Trong nhà mở nhạc rất lớn, Lộ Du Hi cười duyên “Aizzz lại thua rồi, anh chơi được không?” “Em nói anh có được không?” Bàn tay Ngụy Thành Huy vẫn luôn đưa vào bên trong quần áo của Lộ Du Hi, vừa nắn vừa xoa.
Khương Diệp cảm thấy mình đi vào không đúng lúc, hẳn là nên vào lúc họ đang làm việc, nói không chừng Ngụy Thành Huy sẽ bị dọa sợ đến mức liệt dương.
Lộ Du Hi cũng không thấy xấu hổ, chào hỏi về phía Khương Diệp “Đã về rồi, chị ăn cơm chưa?” Khương Diệp cảm thấy dưới chân như không phải đang đứng ở nhà mình, mà chỉ là một người khách, tự nhiên xông vào nhầm nhà.
Cô lấy túi vừa được treo trên giá xuống, hỏi Lộ Du Hi “Bùi Chinh ở nhà không?” Mỗi lần phản ứng của Khương Diệp đều làm người khác ngoài dự đoán, lần này cũng vậy, tuy rằng Lộ Du Hi không rõ lắm trong lòng cô nghĩ gì, vẫn thành thật trả lời “Có.” Khương Diệp gật gật đầu, cầm túi đóng cửa rời đi “Vậy hai người chơi vui nhé.” Cho đến lúc này Ngụy Thành Huy đứng dậy định đuổi theo, còn bị Lộ Du Hi kéo cánh tay lại “Không phải anh vẫn luôn muốn cho em ngủ trên giường tân hôn à?
Đêm nay em mặc cái váy ngủ gợi cảm nhất được không?” Lực chú ý của Ngụy Thành Huy lập tức bị kéo về “Được.” Khương Diệp gõ ba cái trên cửa, rũ mắt nhìn mặt đất.
Cô không biết mẹ mình trước kia phát hiện chồng ngoại tình sẽ có phản ứng như thế nào, với tính tình nóng nảy của bà, chắc sẽ cầm dụng cụ náo loạn một phen, sau đó cho người đàn ông ăn một cái tát, mang theo đứa nhỏ rời đi nơi dơ bẩn kia.
Có phải cô cũng nên tức giận, cũng nên phẫn nộ, nên chất vấn, gào thét, hỏi đàn ông hứa hẹn ra sao, làm đàn ông cúi đầu quỳ xuống đất xin thề.
Sau đó thì sao?
Tính xấu của đối phương không đổi, cô đơn giản từ bỏ, dũng cảm đi tìm tình yêu, gặp gỡ một thằng đàn ông ngoại tình khác?
Rơi vào một đoạn hôn nhân thất bại tiếp theo, tiếp tục chết đi sống lại bi ai trong tình yêụ Thật không thú vị.
Cửa mở, tóc mái Bùi Chinh còn đang nhỏ nước, anh vừa mới tắm xong, còn chưa kịp lấy khăn lông lau tóc, đã nghe thấy tiếng đập cửa.
“Vì sao anh không ly hôn?” Khương Diệp đứng ở cửa, ngẩng mặt lên nhìn anh.
Bùi Chinh cao hơn nhiều so với cô,


⬅ Trước Tiếp ➡