Chương 3
chỉ quan tâm miếng cà rốt mình khắc có bị lệch hay không.
Khương Diệp không thể hiểu bật cười thành tiếng.
Nhất thời trong lúc này, mấy người ngẩng đầu nhìn về phía cô, Lộ Du Hi cười nói “Chị cũng cảm thấy buồn cười à?
Ha ha ha, lúc đó tôi cũng cười đến chảy cả nước mắt.” Khương Diệp không bày tỏ ý kiến, chỉ khẽ nhếch khóe môi.
Cô có chút mệt mỏi, không nghĩ đến cùng bọn họ chơi qua chơi lại loại trò chơi của người trưởng thành như thế này.
Nhưng đêm nay khẳng định không chỉ dừng lại ở việc ăn cơm.
Sau khi ăn xong, Bùi Chinh dọn chén đũa vào phòng bếp, Lộ Du Hi dẫn Ngụy Thành Huy cùng Khương Diệp ngồi xuống sô pha chọn phim, một mình Khương Diệp ngồi tựa vào sô pha đơn, nhìn hai người bọn họ chụm đầu vào nhau xem di động, Lộ Du Hi thường cười cười đánh một cái vào cánh tay của Ngụy Thành Huy, mà anh ta vẫn luôn cười.
Từ trước đến nay Khương Diệp không phát hiện ra Ngụy Thành Huy còn có một mặt như vậy, rõ ràng là người đàn ông sắp ba mươi, còn cười như một đứa trẻ nghịch ngợm.
Khó trách, đàn ông tuổi càng lớn, càng thích tìm người trẻ tuổi, tất nhiên, những cô gái trẻ trung sẽ làm cho mấy lão già tìm về được sự tươi trẻ của mình.
Khương Diệp đứng dậy đi toilet, lúc ra đến nơi, đã không còn thấy Ngụy Thành Huy cùng Lộ Du Hi đâu nữa, chỉ có một mình Bùi Chinh ngồi trên sô pha, nhìn không chớp mắt xem phim.
Khương Diệp cũng không hỏi xem hai người kia đi đâu, lập tức ngồi xuống sô pha đơn, cũng nhìn chằm chằm vào màn hình.
Thật ra cô cũng đã đoán được.
Nhưng lúc nghe thấy tiếng động, sau sống lưng như bị người ta quất một roi, cả người như tan giá, đầu nặng chân nhẹ, trán ong ong.
Lộ Du Hi kêu thật sự rất dâm, là cái loại cố tình kêu như vậy, hồn nhiên không màng bên ngoài còn có chồng mình, cùng với vợ của đối tượng ngoại tình.
“Đi ra ngoài không?” Bùi Chinh không xem TV nữa, đứng lên, đi đến bên cạnh cô, có lẽ anh cho rằng cô đang khóc, cúi người xuống nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Khương Diệp chậm rãi ngẩng đầu, hỏi anh “Khắc hoa học ở đâu?” Bùi Chinh “……” Dù sao Bùi Chinh cũng không thể tưởng tượng được, Khương Diệp sẽ hỏi anh vấn đề này.
Anh đã chuẩn bị đi lấy khăn giấy, lại thấy biểu cảm của Khương Diệp hết sức bình tĩnh, khả năng không cần khăn giấy nữa, có lẽ cô sẽ tò mò hỏi anh, hai người bọn họ đã ở bên nhau bao lâu rồi, hoặc hỏi anh là bây giờ đi đâụ Tóm lại, mọi thứ không nên liên quan nửa điểm đến việc khắc hoa.
“Học của mẹ tôi.” Bùi Chinh vẫn trả lời, anh đứng lên, lấy áo khoác mặc vào người, sau đó cầm áo khoác của cô đưa đến trước mặt.
Khương Diệp theo phía sau ra ngoài, đi vào thang máy, nhìn con số 9 nhảy đến số 1, lúc đó mua nhà, Ngụy Thành Huy muốn sẽ ở lâu lâu dài dài như con số 9, cũng không biết, hai người Bùi Chinh mua nhà có phải có chung một hàm nghĩa như vậy hay không.
Khương Diệp đi ra sau, cảm nhận không khí mát mẻ, sau khi uống rượu đầu vẫn hơi nặng nề, cô đã sớm muốn về nhà nằm, lại không muốn bị người ta nghĩ lấy cớ để ra ngoài, giống như cô vừa ra ngoài, họ sẽ nghĩ rằng cô để ý, cho rằng cô thua.
Mặc dù, trong lòng cô cũng chẳng để ý đến Ngụy Thành Huy.
Sau khi đi ra khỏi