⬅ Trước Tiếp ➡

gì?” Lộ Du Hi nói rất nhiều, nhưng không làm người khác cảm thấy ồn ào, mặt được trang điểm kỹ lưỡng, lúc cùng người khác nói chuyện khóe môi còn mang theo ý cười, dáng vẻ làm người ta thích, khoảng cách kéo gần, còn ngửi thấy mùi nước hoa chanel.
Lúc trước cô đã ngửi thấy mùi hương này trên áo sơ mi của Ngụy Thành Huy.
“Gọi tôi Khương Diệp được rồi.” Khương Diệp thay dép lê, cởi áo khoác ra, treo lên phía sau cửa.
“Tôi thích thanh đạm.” “Được.” Lộ Du Hi nhận chiếc túi trong tay cô, sau đó đưa tay ra làm thế mời.
“Vào tham quan một chút đi.” Lúc Khương Diệp xoay người mới thấy trong phòng bếp có người, còn tưởng là đầu bếp Lộ Du Hi gọi đến nấu cơm, đến lúc đến gần mới phát hiện, đó là chồng Lộ Du Hi, Bùi Chinh.
“Lão Bùi, chào hỏi một câu nào.” Lộ Du Hi gõ gõ cánh cửa.
Dáng vẻ Bùi Chinh cao to, trước người đeo một chiếc tạp dề, trong tay còn cầm cái nồi, anh tắt bếp lửa đi, quay người liếc qua Nguỵ Thành Huy một cái, sau đó ánh mắt dừng trên mặt Khương Diệp “Chào cô, Bùi Chinh.” Âm thanh rất dày nặng, như bọc một tầng sa.
Trước đó họ đã chào hỏi qua, suy cho cùng cũng ở đối diện nhaụ Bên nhà Khương Diệp đã từng bị mất nước, cô còn chạy sang đây mượn toilet, hai người hoàn toàn không thân, cô tưởng Lộ Du Hi ở nhà, nhưng không nghĩ đến trong nhà chỉ có một mình Bùi Chinh.
Cô vội vàng dùng toilet xong rồi rời đi, Bùi Chinh còn đưa tờ giấy ghi lại số điện thoại của chủ dự án bất động sản này cho cô, sau đó hai người gặp nhau ở thang máy, cũng chỉ chào hỏi, không hề nói chuyện.
“Còn một món nữa thôi, mọi người ngồi đi.” Bùi Chinh chào tiếp đón xong, lại bật bếp lên, tựa như anh rất hưởng thụ việc nấu nướng, trên bàn ăn có bốn món, mỗi món đều được bày biện rất đẹp.
“Vốn định gọi vài món ở ngoài.” Lộ Du Hi cầm chai rượu vang đỏ rót vào ly “Nhưng cảm thấy chiêu đãi như vậy không được tốt lắm, cho nên, lão Bùi tự mình nấu ăn, anh ấy nấu khá ngon.” “Đã từng học ở khách sạn sao?” Ngụy Thành Huy chỉ vào miếng cà rốt khắc hoa “Tay nghề này, đều là của đầu bếp.” “Thiếu chút nữa.” Lộ Du Hi cười vui sướng.
Không khó tưởng tượng lắm, hai người họ lén ở chung cũng vui vẻ như vậy.
Khương Diệp dời tầm mắt đi, nhìn quanh căn phòng, lần trước đến vội vàng nên chưa đánh giá cẩn thận, Bùi Chinh yêu thích rất rõ ràng, tối giản, trên tường không có những bức tranh phức tạp, sô pha cũng chỉ là một màu, giống y con người anh, có một hương vị cũ kỹ bảo thủ.
“Đợi lâu rồi.” Bùi Chinh đặt món cuối cùng lên bàn, cởi tạp dề ra, đi đến ngồi xuống.
Lộ Du Hi cầm ly rượu chạm cốc với mỗi người “Chúng ta làm một ly nào ” Khương Diệp nhìn chất lỏng màu đỏ trong ly chân dài, cô nhẹ nhàng lắc lắc, ngửa đầu nhấp một ngụm.
Lộ Du Hi nói rất nhiều, Khương Diệp nghe cô ta thao thao bất tuyệt nói chuyện đi Châu Âu gặp được sự kiện nào, ngẫu nhiên trong tầm mắt, sẽ thấy Bùi Chinh không hề hé răng uống rượu, tựa như anh không nghe Lộ Du Hi nói chuyện, nghiêm túc nhấp nháp những món ăn mà mình làm, thậm chí lúc Ngụy Thành Huy gắp đồ ăn, không cẩn thận làm lệch bông hoa cà rốt mà mình khắc, anh vươn tay ra chỉnh lại.
Vợ mình cùng người đàn ông khác chuyện trò vui vẻ, mà chồng


⬅ Trước Tiếp ➡