⬅ Trước Tiếp ➡

áo len mỏng màu hồng nhạt, mái tóc được búi nhẹ, cô còn trang điểm nhẹ nhàng, rấtđơn giản nhưng vô cùng xinh đẹp thuần khiết.
Khi lên xe Mạc Viễn nhìn cô không rời mắt.
Giang Khê cúi đầu hỏi “Em… mặt em dính gì sao?” Hắc lắc đầu, mỉm cười “Không có, tại vì em quá đẹp nên anh mới nhìn như vậy.” Cô nghe xong thì ngại ngùng đến đỏ mặt.
Mạc Viễn bật cười, vươn người qua thắt dây an toàn cho cô.
Giang Khê hơi nghiêng đầu ra sau nhưng hắn vẫn ngửi thấy mùi hương ngọt ngào trên người cô.
Sau khi cài xong, hắn không rời đi ngay mà nhìn chằm chằm vào đôi môi phấn nộn được son màu cam đào của Giang Khê, yết hầu di chuyển lên xuống.
Cả hai cùng đi xem phim rồi sẽ đi ăn tối.
Giang Khê ôm bắp rang, được Mạc Viễn dẫn vào tɾong rạp.
Hắn đặt ghế cặp đôi ở gần trên cùng, ở giữa hai ghế không có đồ gác tay.
Giang Khê ngồi xuống ghế, hỏi hắn “Đây là phim gì vậy ạ?” Mạc Viễn khẽ cong khóe môi, nói “Lát nữa em sẽ biết thôi.” Bộ phim bắt đầu chiếụ Khởi đầu là một cô gái đang đi lang thang tɾong rừng, tiếng nhạc âm u vang lên, Giang Khê bắt đầu cảm thấy hơi sợ sợ.
Cô quay sang nhìn Mạc Viễn, nuốt nước bọt một cái “Hình… hình như đây là phim kinh dị.” Mạc Viễn cười khẽ, nụ cười của sự chiến thắng.
Hắn giang hai tay ra, đôi mắt đầy ý cười nói với cô “Nếu sợ thì lại đây, anh ôm em.” Giang Khê quay đầu nhìn xung quanh, có mấy cặp đôi khác cũng đang xem phim, các bạn nữ đều sợ hãi trốn tɾong lòng bạn trai mình, nhưng mắt vẫn lộ ra ngoài xem.
“Rầm…” Bỗng nhiên một tiếng động lớn vang lên, đúng lúc Giang Khê nhìn lên màn hình.
Một gương mặt vô cùng kinh dị đập vào mắt cô.
“A ” Xung quanh vang lên rấtnhiều tiếng hét.
Giang Khê không biết mình đã chui vào lòng Mạc Viễn lúc nào.
Cơ thể của hắn ấm áp, cô có thể nghe thấy nhịp tim đang đập của hắn.
Giang Khê ngại muốn chết, định rời khỏi nhưng vòng tay của chàng trai đã giữ cô lại.
Giọng nói của hắn từ trên đỉnh đầu truyền xuống “Sợ thì cứ ôm anh, anh là bạn trai của em mà, có gì phải ngại.” Mặt cô đỏ như máu, một lúc sau có tiếng kêu nhỏ phát ra từ tɾong cổ họng “Vâng.” Phim rấthay, tuy sợ nhưng Giang Khê vẫn tập trung coi hết bộ phim.
Cô không hề để ý đến sự thay đổi của Mạc Viễn.
Cơ thể hắn đang nóng dần lên, mồ hôi thấm ướt thái dương, Mạc Viễn hạ mắt nhìn gương mặt của Giang Khê, cổ họng khô nóng khó chịụ Thứ giữa hai chân không có tiền đồ đang mãnh liệt ngẩng đầu, dụng͟͟ thành một túp lềụ Cơ thể của cô gái tɾong ngực quá mềm mại, da thịt nhuốm mùi hương ngọt ngào.
Trong rạp phim tối thui, hai mắt Mạc Viễn vì kiềm chế du͙c vọng mà đỏ bừng.
Rầm… Mỗi khi bộ phim đến cao trào, cô gái tɾong ngực sẽ giật mình, càng ôm chặt hắn hơn.
Mạc Viễn nghiến răng, cố nhịn.
Bây này.
Con mồi ngay trước mặt mà chẳng thể ăn được, khác nào đang tra tấn, g͙iày vò.
Bộ phim kéo dài hơn hai tiếng mới kết thúc.
Khi ra ngoài, Mạc Viễn lập tức vào nhà vệ sinh.
Giang Khê đứng ở bên ngoài sảnh đợi hắn.
Trong nhà vệ sinh có rấtnhiều người, phòng thì kín.
Mạc Viễn không thể chờ đợi, hắn nhanh chân rời khỏi đó, đi tới lối thoát hiểm.
Thấy ở đây không có ai, hắn thở ma͙nh kéo khóa quần xuống lấy côn thịt đang sắp nổ


⬅ Trước Tiếp ➡