⬅ Trước Tiếp ➡

thư giãn.
Giang Khê tính về quê thăm bà, thì nhận được cuộc gọi của Mạc Viễn.
“Khê Khê, kỳ nghỉ này em tính làm gì?” Giang Khê đi ra ban công nói chuyện đïện thoại với hắn “Em định về quê thăm bà.” Sau khi cô nói xong thì đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Giang Khê có thể nghe thấy tiếng hít thở của Mạc Viễn thông qua đïện thoại.
“Sao thế ạ?” Mạc Viễn siết chặt đïện thoại, gương mặt tràn ngập lạnh giá “Khê Khê, đã hai tuần rồi chúng ta chưa ra ngoài hẹn hò.” Giang Khê hơi giật mình.
“Anh cảm thấy em thật sự không quan tâm đến mối quan hệ của chúng ta, chỉ có mình anh là luôn chủ động.” Giang Khê đứng hình, không biết nói gì “Em…” Đột nhiên cô cảm thấy có lỗi với anh, muốn làm gì đó để chuộc lại lỗi lầm.
Vội vàng nói “Em không có, chỉ là dạo gần đây bận ôn thi nên em quên mất.” Giang Khê cẩn thận nói “Em xin lỗi, nếu tối nay anh rảnh thì chúng ta cùng đi hẹn hò có được không?” Đầu dây bên kia im lặng khiến Giang Khê xin lỗi.
Cô lo lắng, giọng nói trở nên cực kỳ mềm mại “Mạc Viễn, em biết sai rồi, anh đừng giận nữa có được không?” Nói xong, mặt Giang Khê đỏ như quả gấc, cô hồi hộp đợi người bên kia trả lời.
Giang Khê không hề biết rằng.
Mạc Viễn ở bên kia đang muốn nổ tung, côn thịt ngẩng cao đầu sau khi nghe thấy âm thanh ngọt như đường đó của cô.
Bên tɾong con ngươi giăng đầy tơ máu, máu toàn thân như đang chảy ngược lên não.
Thật muốn… đè cô ra ngay lập tức và chơi nát cái tiểu huyệt đáng yêu đó.
Đã hai tuần rồi, hắn sắp nghẹn chết.
Không có những vách thịt vừa chặt vừa ấm an ủi, đêm nào hắn cũng xem lại clip cũ rồi tự vuốt ve bản thân.
Mạc Viễn hận không thể bắt Giang Khê nhốt lại, ngày ngày đêm đêm đè cô ra chơi nát.
Nhưng hắn không thể làm vậy.
Hắn muốn cô tự nguyện dâng cơ thể cho hắn, không những cơ thể mà cả linh hồn và trái tim của cô.
Mạc Viễn càng ngày càng tham lam.
Đã nếm được hương vị tuyệt vời của Giang Khê một lần rồi thì lại muốn nếm thêm lần thứ hai, thứ ba.
Thậm chí hắn còn muốn cướp luôn trái tim của cô.
Bàn tay dần dần tuốt ma͙nh côn thịt đang dựng đứng, hơi thở chàng trai vừa thô vừa nóng.
“Mạc Viễn… Mạc Viễn…” Giọng nói ngọt ngào từ đầu dây bên kia vẫn đang tiếp tục vang lên.
Mạc Viễn ngửa đầu thở dốc, mồ hôi thấm ướt trán.
“A ” Giang Khê nghe thấy bên kia vang lên một tiếng kêu rấtnhỏ, âm cuối mềm nhũn kéo dài.
Cô tưởng anh va phải cái gì, lo lắng hỏi “Mạc Viễn, anh có nghe em nói không, Mạc Viễn.” Ở bên kia, Mạc Viễn giơ bàn tay đầy tinh dich cầm lấy đïện thoại.
Hai cánh môi hé ra, thở ma͙nh lên màn hình “Anh rấtvui, tối nay sáu giờ anh sẽ đến ký túc xá của trường đón em nhé.” Thấy hắn đồng ý Giang Khê thở phào “Vâng ạ, em sẽ chờ anh đến.” Sau khi cúp đïện thoại.
Mạc Viễn lập tức suy nghĩ kế hoạch cho tối nay.
Như là hắn sẽ đưa cô đi ăn món gì, hẹn hò ở đâu?
Rồi đến bước quan trọng là chơi tư thế gì?
Nên trang trí phòng như thế nào?
Càng nghĩ Mạc Viễn càng hưng phấn, hắn vội vàng đứng dậy trang trí căn phòng này.
nan Sáu giờ tối, Mạc Viễn có mặt ở cổng trường.
Giang Khê chậm rãi đi ra.
Hôm nay cô mặc váy dài màu trắng qua gối, bên ngoài khoác


⬅ Trước Tiếp ➡