Chương 8
tranh đoạt, còn rất đau.
"A, đau quá, đừng kéo nữa, kéo nữa cánh tay tôi sẽ hỏng mất." Hai người đàn ông nghe tiếng яên rỉ của người phụ nữ, trực tiếp liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt kia có tia lửa giao nhau tách tách, rất có ý tứ không thể khinh thường.
Tô Mộc Nhã chỉ cảm thấy sau khi hô xong, cánh tay của cô lại càng đau hơn, hai người đàn ông giống như đã phát điên, càng thêm hung ác muốn cướp đoạt lấy cô.
Lúc trước cô cũng điên rồi mới cảm thấy nội dung vở kịch như vậy làm cho người ta hâm mộ.
"Đều buông tôi ra!" Tầm mắt hai người đàn ông trong nháy mắt ngưng trệ, quay lại tяên người cô, sau đó đồng thời buông tay.
"Đều không cần đi theo tôi." Tô Mộc Nhã cực kỳ lạnh nhạt lưu lại một câu như vậy, ngược lại rời khỏi trước mặt bọn họ.
Quả nhiên những ngày mỹ nam vây quanh, là phải trả giá thật lớn.
Cô xoa xoa cánh tay của mình, nhàn nhạt tìm hình ảnh trong trí nhớ đi về nhà, muốn nghỉ ngơi một chút, lại không nghĩ tới còn chưa kịp về đến nhà đã bị người của Lệ Thịnh Thiên mang đi.
Vừa được đưa tới biệt thự, cô lập tức nhìn vào đôi mắt thâm thúy đang mỉm cười, "Tiểu yêu tinh, chúng ta lại gặp mặt." Tô Mộc Nhã nhìn khuôn mặt của Lệ Thịnh Thiên, cả người trong nháy mắt có chút mơ hồ, người đàn ông này quả nhiên là tổng tài bá đạo nhập thể sao?
Cũng chỉ có anh mới làm được chuyện nửa đường chặn người.
Chẳng qua như vậy cũng tốt, chứng tỏ người đàn ông này động tâm rồi.
"Lệ tổng đây là nhớ em sao?" Cô cười duyên ngồi vào trong lòng Lệ Thịnh Thiên, một đôi mắt hoa đào lấp lánh có thần nhìn chằm chằm anh, giống như một yêu tinh mê người.
Cô gái vốn là mặc váy bó mông, cặp đùi đẹp đẽ kia được làm nổi bật hoàn mỹ không có khuyết điểm, cặp đùi đẹp và quần tây của anh giao thoa cùng một chỗ, ngược lại có vài phần mỹ cảm cấm kỵ, khiến người đàn ông nhìn một trận miệng đắng lưỡi khô.
Thân thể mềm mại của cô cứ như vậy ngã vào lòng anh, tự dưng cho anh một loại tư vị thấm vào ruột gan.
Vật cứng dưới thân anh trong nháy mắt lập tức rục rịch, mơ hồ còn có xu thế muốn điên cuồng.
Tô Mộc Nhã nhìn thấy người đàn ông lăn lộn yết hầu, cười cười khẽ vươn ngón tay thưởng thức, vuốt ve, "Tại sao anh không nói lời nào vậy?" "Đều đi xuống." Lệ Thịnh Thiên nhìn bộ dáng kiều mỵ của cô gái, thiếu chút nữa không khống chế được cảm xúc của mình.
Mắt thấy người hầu xung quanh đều rời đi, anh trực tiếp đè cô tới sô pha, đặt hồ ly tinh yêu mị này ở dưới thân, "Tiện nhân, em vừa rồi lại không chọn anh." Tô Mộc Nhã nhìn người đàn ông có chút tức giận, nhẹ nhàng hôn môi anh, "Người ta chỉ muốn nhìn xem anh có ghen vì em hay không thôi." "Xem ra anh vẫn có phản ứng." Lệ Thịnh Thiên cảm nhận được đôi môi mềm mại của cô, thiếu chút nữa xem nhẹ cô đang nói gì.
Hơn nữa tяên người cô có mùi hương thấm vào ruột gan, không ngừng xông vào xoang mũi của anh, quả thực chọc cho tâm thần của anh rung động, chọc cho anh nhịn không được đưa tay trượt vào trong vạt áo của cô.
Tô Mộc Nhã tựa hồ cũng không ngoài ý muốn với phản ứng của anh, không chỉ không kháng cự sự vuốt ve chà đạp của anh, ngược lại còn hướng về phía người đàn ông tách mở hai chân của mình, lộ ra tiểu huyệt bên trong.
Vì quyến rũ những người đàn