Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

Nhã cảm nhận được côn t̸h̵ιt̸ của người đàn ông khẽ run, cô giương mắt đối diện với tầm mắt người đàn ông, vừa lúc thấy được anh vẫn chưa có phát tán hết dục vọng.
Cô nhịn không được 𝓁ϊếʍ láp cánh môi của mình một chút, cực kỳ hưởng thụ quá trình này.
Ánh mắt người đàn ông như vậy thật đúng là làm cho người ta thích.
Nhưng cảm nhận được chất nhầy tяên tay, cô ngẩn người: "Anh Thịnh Thiên, tinh dịch của anh đặc quá." Lệ Thịnh Thiên nghe cô gái miệng đầy lời lẳng lơ, nhịn không được giam cầm cô vào trong ngực, "Tiểu yêu tinh, em thật ɖa^ʍ đãng, cái gì cũng không biết xấu hổ nói ra miệng." Tô Mộc Nhã cười yếu ớt, lại nhéo lên côn t̸h̵ιt̸ của anh hai cái, sau đó cực kỳ lạnh nhạt rút tay của mình ra, 𝓁ϊếʍ láp một chút tinh dịch của anh tяên tay mình.
"Bởi người ta chính là thích anh cho nên mới như vậy, làm sao bây giờ?" Đầu lưỡi mềm mại hồng hồng của cô và tinh dịch màu trắng kia làm nổi bật lẫn nhau, ɖa^ʍ mỹ quả thực làm cho người ta không dời khỏi tầm mắt.
Mãi cho đến khi người trước mắt cũng đã không thấy, Lệ Thịnh Thiên cũng chưa phục hồi tinh thần lại.
Chậc, đúng là một yêu tinh.
Lúc Tô Mộc Nhã đi ra bên ngoài, vừa vặn đối diện với tầm mắt Thẩm Cẩn Dục, ánh mắt người đàn ông sáng quắc nhìn cô, giống như là đang suy tư cái gì.
"Anh Cẩn Dục, thật ngại quá, để anh đợi thật lâu." Thẩm Cẩn Dục nhìn đôi môi sưng đỏ của cô gái sáng bóng, ngực cũng bị rối loạn.
Cánh môi của cô thoạt nhìn cũng rất no đủ, tràn đầy dục sắc.
Hơn nữa âm thanh vừa rồi, giống như thật sự là của cô.
"Không sao đâu." "Anh luôn nguyện ý chờ Nhã Nhã, bất cứ lúc nào bất cứ chuyện gì." Tô Mộc Nhã nghe người đàn ông bất thình lình thâm tình, nhợt nhạt nhếch môi, "Anh Cẩn Dục, tại sao anh lại đối tốt với em như vậy?" Thẩm Cẩn Dục trực tiếp kéo cô vào trong ngực, cắn chặt môi cô, "Nhã Nhã, chẳng lẽ em không hiểu ý anh sao?" "À, không biết Thẩm tổng có ý gì với cô ấy?" Lệ Thịnh Thiên nghe hai người bên ngoài nói chuyện, cũng đã sớm không nhịn được cảm xúc của mình, lúc trước khi anh và Uyển Tình ở cùng một chỗ, người đàn ông này luôn thích vây quanh Uyển Tình, tựa như một con chó đực động dục, mỗi lần nhìn thấy Uyển Tình, trong đáy mắt luôn lộ ra ẩn ý khác.
Không nghĩ tới vậy mà cậu ta hiện tại cũng tới tìm thế thân này.
Nhưng dù cho là Uyển Tình hay là thế thân trước mắt, cũng chỉ có thể là của anh.
Anh còn chưa chơi đủ, sao có thể chắp tay nhường người khác được?
Thẩm Cẩn Dục nhìn bộ dáng lạnh lùng của Lệ Thịnh Thiên, trong lòng lập tức hiểu rõ, thoạt nhìn vừa rồi chính là anh động tay động chân với cô.
"Có ý gì thì cũng không cần Lệ tổng quan tâm." Anh túm lấy cổ tay cô, trong ánh mắt toát ra một tia tàn nhẫn: "Nhã Nhã, chúng ta nên đi ăn cơm rồi." Tô Mộc Nhã cũng không nghĩ tới Lệ Thịnh Thiên sẽ đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, rõ ràng đã để cho anh sảng khoái xong rồi, anh còn muốn thế nào, chẳng lẽ bây giờ lập tức ngủ với cô?
Không nghĩ tới trêu chọc một chút vậy mà hữu dụng như vậy.
"Tô Mộc Nhã, anh còn chưa cho phép em rời đi đâu." Lệ Thịnh Thiên vội vàng túm lấy tay kia của Tô Mộc Nhã, giống như hai người đàn ông đang tranh đoạt một người phụ nữ.
Chậc, hóa ra đây là tư vị bị hai anh đẹp trai


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡