Chương 9
sợ tới mức chạy nhanh rót cho anh ly nước, mấy khối thịt nhét vào trong miệng anh, một bên cho anh uống nước, một bên vỗ lưng, “Ăn từ từ thôi, Đại Sơn.” Cha mẹ thấy người ngốc này như vậy đáng thương, cũng liền không so đo cái đùi gà kia.
Buổi tối ăn cơm xong, lôi kéo Trình Vũ đi rửa tay, giúp em trai rửa xong, lại kêu Đại Sơn.
Đại Sơn ăn đùi gà, giờ phút này mặt đầy dầu mỡ, cô trước tiên đem tay anh ngâm mình ở trong bồn nước ấm, cầm xà phòng thơm cho anh rửa, lại lấy nước giúp anh rửa mặt.
“Tôi dạy cho anh rửa mặt a, như vậy…” Vãn Phong chính mình rửa mặt, cho Đại Sơn làm mẫu làm theo, “Thấy sao?
Như vậy rửa xong rồi, lấy khăn lông lau một chút, thì tốt rồi.” Đại Sơn không biết nghe có hiểu hay không, anh đi lên phía trước đi vài bước, đem mặt mình tiến trong bồn, bất động.
Vãn Phong “…” Cô che miệng lại cười ra tiếng “A, ngốc này.” “Ha ha ha ha…” Cô cười to, cười đến cong eo, nước mắt cũng chảy ra, “Anh thật là người ngốc mà.” Thời điểm qua Tết Trung Thu, có bà mối tới cửa, muốn làm mai cho Vãn Phong.
Cha mẹ Vãn Phong nghe được đối phương trong nhà có điều kiện không tồi, trong lòng có chút dao động.
Vãn Phong lại không có ý tưởng gì, chỉ nói, đến lúc đó nếu kết hôn, muốn đem Đại Sơn cũng mang qua đó.
Bởi vì, cha mẹ không có thời gian lo cho anh, em trai thì còn quá nhỏ.
Hơn nữa, toàn bộ trong nhà, Đại Sơn chỉ nghe lời nói của cô.
Hơn một tháng này qua đi, tất cả thời khắc đều muốn dính lấy cô.
Nhưng bà mối sau khi nghe Vãn Phong nói thế, khuyên cha mẹ Vãn Phong đem chàng trai đưa đi, “Bà nói đến thời điểm kết hôn, người ngốc này chẳng lẽ thật sự đúng là muốn mang qua đó?” Cha mẹ Vãn Phong trong lòng có chút do dự, “Hay là, nếu không bà hỏi trước một chút xem sao?” Thì là, gia đình chàng ngốc này có tiền nếu tìm tới, như vậy đối bọn họ sẽ thực sự rất may mắn.
Nhưng nếu là không ai tìm tới, bọn họ sẽ bị Đại Sơn ngốc này trói buộc cả đời.
“Hỏi cái gì?” Bà mối cảm thấy hoang đường cực kỳ, “Nhà ai cưới vợ còn mang theo một người ngốc đâu ” Cha mẹ Vãn Phong không có chủ kiến, rốt cuộc hơn một tháng này đều là Vãn Phong chiếu cố người ngốc này, hơn nữa, hôn nhân đại sự, bọn họ vẫn là muốn cho Vãn Phong chính mình làm chủ.
Đứa nhỏ này vì hoàn cảnh gia đình nên không thể học đại học, phận làm cha mẹ như bọn họ vẫn luôn cảm thấy trong lòng hổ thẹn, luôn muốn lấy việc khác đền bù cho cô, ít nhất, chuyện kết hôn này, có thể hợp tâm ý thì là không thể tốt hơn.
Vãn Phong mới vừa mang Đại Sơn ra ngoài đi vệ sinh, nghe thấy bà mối nói mấy lời này, lông mày nhíu lại, “Vậy bà cùng bọn họ nói thôi bỏ đi, có thể tiếp thu anh ấy, cháu liền gả qua đó, không tiếp thu được thì cháu sẽ không gả.” “Cháu nói cháu đây...hà tất gì phải làm như vậy?” Bà mối lại đây khuyên cô “Cháu là một cô gái, cháu kết hôn, vậy chính là người có gia đình, cháu đến bên kia lại còn phải chiếu cố cha mẹ chồng, còn có chồng tương lai, cháu hiện tại chiếu cố một người ngốc, cậu ta là người ngốc có thể cho cháu được cái gì a?” “Nghe bà nói như vậy, lại thấy kết hôn sẽ càng mệt.” Vãn Phong cau mày, “Cháu