Chương 8
bên đây giặt quần áo.
Thời điểm mà Vãn Phong mang theo Đại Sơn đến đây, đã có không ít người ở kia giặt quần áo.
Thấy Đại Sơn, không ít phụ nhân mặt đều đỏ.
Đại Sơn áo trên ngắn, lộ ra tới cơ bụng rắn chắc xinh đẹp nhìn xuống dưới hai chân thì dài đem cái quần dài xuyên thành quần ngắn.
Cái đầu lại cao lại đĩnh bạt, điểm giết chết người ta chính là gương mặt kia, toàn bộ người trong núi đều tìm không ra ai đẹp trai như vậy.
Cặp mắt kia càng nhìn lại càng đa tình phong lưu, khi ánh mắt hướng nhìn qua đây, không ít người phụ nữ đều bị nhìn đến đỏ bừng, khuôn mặt gục xuống dưới không dám nhìn anh nữa.
Đáng tiếc là một người ngốc.
“Vãn Phong, tới giặt quần áo a?” Có người chào hỏi.
“Vâng.” Vãn Phong trả lời, tìm một vị trí, đem nước làm ướt quần áo, đổ bột giặt vào, cầm cây gậy đập đập.
Đại Sơn liền đứng ở bên cạnh xem.
Cô một bên giặt quần áo, một bên quay đầu lại nhìn chằm chằm xem anh lo lắng anh lại chạy loạn, hoặc là không cẩn thận té ngã vào trong hồn Anh lại là thấy cô gõ quần áo như vậy, cảm thấy chơi rất vui, cũng đi tới, muốn đoạt cây gậy từ trong tay cô.
Vãn Phong đành phải dạy anh, “Như vậy đánh.” Anh đánh đến thập phần ra sức, Vãn Phong thường xuyên khen một câu, “Giỏi quá.” Trên mặt chàng trai liền mang theo nụ cười đắc ý.
Bên cạnh mọi người đều buồn cười mà nhìn một màn này.
Chín tháng mau hạ tuần, trời còn nóng, đoàn người một bên nói chuyện phiếm một bên giặt quần áo, thời gian thực nhanh trôi qua.
Trước khi đi, có một người phụ nữ lắm miệng hỏi, “Vãn Phong a, nhà cháu thật sự đem người ngốc này cho ở lại trong nhà a?” Vãn Phong gật gật đầụ “Thím thấy chàng trai này coi chừng ăn khá nhiều cơm, nhà của cháu điều kiện cũng không tốt lắm, nếu không liền đem cậu ấy đưa đi trong thành, không phải nói, trong thành có cái gì mà Cục Cảnh Sát sao?
Để cậu ta ở kia, cho người nhà trong nhà của cậu ấy tới lãnh không phải tốt sao?” “Nhưng mà nếu không ai lãnh thì sao?” Vãn Phong cười nói, “Không có việc gì, thím cũng nói, ăn nhiều cơm mà thôi, cháu coi như thêm một người em trai.” Cái thau quá nặng, cô xoay người hướng trog tay Đại Sơn còn đùa nghịch cái gậy giặt quần áo nói ”Đại Sơn, đi nào, về nhà thôi.” Anh ngoan ngoãn lại an tĩnh mà đi theo phía sau cô, một bàn tay cầm gậy, một cái tay khác vẫn thường thường kéo đai lưng.
Buổi tối cha mẹ Vãn Phong mua gà nướng trở về, Vãn Phong đem đùi gà bẻ ra, một cái cho em trai Trình Vũ, một khác chỉ cho cha mẹ, còn lại chính mình là ăn chân gà, gặm thật sự ngon.
“Ngốc a, ăn đùi gà này.” Trình Đại Thụ đem đùi gà lại nhét vào trong chén cô.
“Ba mẹ ăn đi, con giảm béo mà.” Vãn Phong uống một chén cháo, cô thì thật là gầy, phát dục không được tốt lắm, nhưng là làn da cô rất trắng, ngón tay thon dài, nhìn yếu ớt, rồi lại tràn ngập dẻo dai.
“Ba mẹ không ăn, cho con ăn.” Vương Nhị Hoa lại đem đùi gà trở về đưa cho Vãn Phong.
Trên bàn cơm tranh tới tranh lui, rốt cuộc cuối cùng ba người cũng chưa ăn, Vãn Phong liền lấy đùi gà kia cho Đại Sơn.
Đại Sơn tựa hồ đói quá mức, đùi gà đưa đến trước mặt anh, anh liền há mồm cắn, xương cốt đều nhai nát nuốt đi xuống.
Làm Vãn Phong