Chương 13
không cho ai từ chối.
Sau đó Mộ Nam Kình đứng dậy, cầm máy tính và điện thoại, rời khỏi phòng hợp mà không hề do dự chút nào.
Các trưởng phòng nhìn bóng lưng lẻ loi của tổng giám đốc, trong chốc lát, bọn họ ngây ra như phỗng, lòng có rất nhiều suy đoán.
Chẳng lẽ là công ty sắp phá sản nên tổng giám đốc cuồng công việc mới bỏ dở một cuộc họp quan trọng như thế?
Bọn họ sắp thất nghiệp rồi à?
May mà bọn họ hoảng hốt bao lâu, thì Lý Nhiên luôn đi theo Mộ Nam Kình đã thu dọn tài liệu trước mắt, mỉm cười cẩn thận giải vây cho tổng giám đốc Mộ một cách sáng suốt, “Mọi người cứ về trước đi, tổng giám đốc Mộ có chuyện lâm thời cần giải quyết, trước hết, cuộc họp của chúng ta dừng lại ở đây, chín giờ sáng mai sẽ tiếp tục.” Lúc này lòng nghi ngờ của mọi người mới kết thúc.
Lý Nhiên cầm tư liệu, không tới văn phòng tổng giám đốc để tổng kết tuần như thường lệ mà là tới phòng thư ký dưới lầu kiểm tra.
Cho dù không biết vừa rồi tổng giám đốc đã làm gì, Lý Nhiên cũng có thể đoán được chắc chắn là chuyện này có liên quan tới La Thi Thi kia.
Dù gì thì lúc này, cô thiên kim đó cũng đã tới văn phòng tổng giám đốc, thang máy mà tổng giám đốc Mộ vừa đi là đi về hướng lên văn phòng.
Không cần nghĩ cũng biết là anh đi làm gì, Lý Nhiên không ngốc tới độ chạy tới làm phiền, nhưng anh ta nhớ tới một câu thơ cổ: từ đó quân vương không lên triều sớm.
Tổng giám đốc phóng túng quá rồi đấy.
Lý Nhiên do dự một lát, cuối cùng vẫn mở điện thoại ra tìm số điện thoại của “Mộ phu nhân”, gọi cho người này.
====================================================================== Mộ Nam Kình vừa đi tới cửa văn phòng, đã nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng яên rỉ liên tục của La Thi Thi.
Từ giọng яên cao √υ"t kia có thể biết được lúc này cô gái đã hoàn toàn chìm đắm trong khoái cảm, không biết tư thế của mình ɖa^ʍ đãng tới mức nào.
Hình ảnh trong đầu quá nóng bỏng, Mộ Nam Kình không muốn chờ nữa, anh cởi cà vạt ra, quẹt thẻ mở cửa thật nhanh nhẹn.
Vừa bước vào văn phòng là anh đã ngửi được mùi hương nồng nàn của cô gái, trong ngọt ngào có ɖa^ʍ đãng, trong ɖa^ʍ đãng có quyến rũ, khiến thần hồn người ta đảo điên hệt như đêm qua.
Lúc này mùi vị đó đã lan tỏa khắp cả văn phòng của anh, như có động vật chiếm lấy lãnh địa của mình bằng pheromone.
Nhận thức này khiến Mộ Nam Kình có cảm giác thỏa mãn không nói nên lời.
Đôi mắt đen kịt khẽ chớp, anh nhấc tay khóa trái cửa, nhìn khắp văn phòng lại không thấy được bóng dáng của La Thi Thi đâu.
Văn phòng của anh trống rỗng không người, mà tiếng kêu яên ɖa^ʍ đãng của cô gái vẫn còn đang vang lên, lúc này dường như cô sắp lên đỉnh nên tiếng яên càng dồn dập, the thé hơn.
“A a a!
Nhanh chút nữa, nhanh chút nữa, ư a a a…” Mộ Nam Kình chỉ dừng lại trong chốc lát là biết được hướng phát ra âm thanh, anh sải bước tới gần, đi ra sau bàn.
Không ngoài dự đoán của anh, anh thấy một cảnh tượng ɖa^ʍ đãng đang diễn ra tяên tấm thảm.
Cô gái đã leo xuống khỏi ghế từ lâu, lúc này tay chân cô đang chống xuống đất, đưa lưng về phía anh, bờ mông ướt sũng vểnh cao, làn váy đỏ vén lên đến lưng lộ ra cái mông đầy đặn cong vểnh.
Nếu nhìn kĩ có thể thấy được hai cánh mông đã sưng to không chịu nổi , hai bờ mông t̸h̵ιt̸ run rẩy