Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

sát vào mép động t̸h̵ιt̸.
Cô mát xa xung quanh miệng t̸h̵ιt̸, mép t̸h̵ιt̸ chấn động khiến viên trân châu t̸h̵ιt̸ cũng bị kích thích theo, khoái cảm dễ chịu tràn vào như một dòng điện.
Chẳng bao lâu sau, La Thi Thi đã nóng ran, thở hổn hển rồi cắm gậy rung vào a^ʍ hộ thật nhanh.
“A, hưm… a a!” La Thi Thi chỉ mới đẩy sâu một ngón tay thì gậy rung đã chợt tăng công suất lên, chui vào a^ʍ hộ của cô rồi đâm sầm vào tận miệng tử cung của cô.
“A a… đâm hỏng mất…” La Thi Thi vô thức ngửa cổ ra, cơ thể cô run rẩy kịch liệt, thân thể vặn vẹo không theo quy tắc, cô bấu chặt lấy tay vịn ghế ngồi đề phòng mình ngã xuống.
“Ưm a a…” Không biết cây gậy rung này do ai sản xuất, lúc này nó dựng thẳng lên, như thành tinh, cứ liên tục cắm rút vào động t̸h̵ιt̸ vừa được khai phá đêm qua của cô gái.
Hai chân La Thi Thi gác lên bàn làm việc của Mộ Nam Kình, bắp chân căng thẳng, cô siết chặt lấy tay vịn, ngẩng mặt lên cao, miệng há ra thở dốc như con cá mắc cạn.
Tiếng яên rỉ đứt quãng vang lên từ miệng cô, “Tổng giám đốc Mộ… a a… quá nhanh… quá sâu… a, sắp, sắp ra!” Hai mắt La Thi Thi trợn lên, eo cô vô thức đong đưa, đầu óc trống rỗng, chỉ biết là mình đang leo lên đỉnh thăng hoa.
Trong phòng họp dưới lầu.
Đôi mắt đen sâu hun hút của Mộ Nam Kình nhìn chằm chằm vào màn hình camera, trong màn hình, hai đùi trắng nõn của cô gái mở rộng ra, gậy rung như mô phỏng ɖương va^t.
của hắn đang cắm rút kịch liệt vào a^ʍ hộ của cô, vẻ mặt kia như vừa đau đớn lại vừa sung sướng, cứ liên tục kêu яên thì thào.
Mộ Nam Kình phóng đại hình ảnh lên, nhìn kĩ khuôn miệng của cô gái khi phát âm.
Cô đang kêu tổng giám đốc Mộ, khi cô cao trào, người cô gọi tên là anh, cô muốn anh.
Mộ Nam Kình nhận ra được điều này, tim anh đập nhanh hơn, ngọn lửa ở bụng dưới càng bùng cháy dữ dội, anh cầm điện thoại, kéo thanh trượt điều khiển của một phần mềm nào đó lên mức tối đa mà không chút do dự.
Cuối cùng cô gái trong màn hình không thể chịu được nữa, cô thét lên một tiếng như bị điện giật, eo nhỏ dựa vào lưng ghế khẽ nâng lên với góc độ lớn nhất.
Ngay sau đó, một dòng nước trongs uốt phun ra khỏi a^ʍ hộ của cô gái, tạo thành một đường cong thật dài trong không trung, phun khắp màn hình máy tính của anh, rồi nhỏ giọt từ dưới màn hình xuống bàn.
Khi nhìn xuống chút nữa, có thể thấy tяên mặt ghế da cũng bóng loáng dính đầy nước ɖa^ʍ ngọt ngào của cô gái.
Con ngươi đen kịt của Mộ Nam Kình hơi run lên, anh giơ tay khẽ lau môi dưới.
Lúc này, anh rất muốn nếm thử mùi vị nước ɖa^ʍ kia.
“Tổng giám đốc Mộ?
Tổng giám đốc Mộ ơi?” Bên phía kia, trưởng phòng tài chính đã báo cáo xong nhưng sắc mặt của tổng giám đốc Mộ lại có vẻ u ám, cũng không nhìn anh ta như thể không coi anh ta ra gì.
Lòng anh ta hoảng hốt, lạnh toát cả người, chẳng lẽ tổng giám đốc không hài lòng với báo cáo của anh ta, sắp sa thải anh ta rồi sao?
Anh ta còn cả nhà già trẻ cần nuôi!
Khi trưởng phòng tài chính định xin xỏ, tổng giám đốc lại gập màn hình máy tính đi, siết chặt điện thoại, con ngươi sâu thẳm sắc bén quét ngang những người ngồi ở đây.
“Tan họp.” Người đàn ông hạ giọng thốt ra hai chữ, ra mệnh lệnh cao nhất, vô cùng oai nghiêm,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡