Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

nào, cô đi ra ngoài một chuyến này chính là muốn hít thở không khí, hơn nữa có thể cùng Hạ Đường Khê bồi dưỡng tình cảm, lễ vật cái gì cũng không quan trọng.
Hạ Đường Khê không lay chuyển được cô, đành phải đi tửu lâu mua hai bình hoa điêu thượng hạng, để gã sai vặt mang về trước, anh tiếp tục nhìn Tô Chanh Vận chọn lựa trước các loại quán nhỏ.
“Ai mua hồ lô đường phèn này–” Tiếng rao truyền tới, Tô Chanh Vận để túi phúc đang chọn xuống, lôi kéo Hạ Đường Khê đi xem bán kẹo hồ lô.
“Lần đầu tiên tôi thấy kẹo hồ lô Bắc Kinh chính tông,” Vỏ đường màu vàng nhạt trong suốt, nhìn khiến miệng lưỡi người ta phát thèm, Tô Chanh Vận kéo ống tay áo Hạ Đường Khê, “Mua cho tôi một xâu.” “Tại sao là tôi mua?” Bởi vì anh là bạn trai em, Tô Chanh Vận nghĩ thầm.
Nhưng không thể nói cho Hạ Đường Khê, chỉ có thể nói: "Tôi không mang tiền.” Hạ Đường Khê nhận mệnh trả tiền, Tô Chanh Vận như ý nguyện lấy được một xâu kẹo hồ lô chua ngọt mê người.
Hai người tiếp tục đi dạo, Hạ Đường Khê nhìn Tô Chanh Vận há miệng cắn một viên kẹo hồ lô vào trong miệng, má cô phồng lên, còn dùng đầu lưỡi vươn ra 𝓁ϊếʍ láp khóe môi, nhất thời khiến anh cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô.
Vừa vặn hai người đi đến cuối đường ít người qua lại, Hạ Đường Khê giơ tay, một tay kéo Tô Chanh Vận đến bên cạnh không có ai, chỉ có mấy tấm ván gỗ lộn xộn trong hẻm nhỏ.
Tô Chanh Vận đang chuyên tâm ăn kẹo hồ lô, đột nhiên bị kéo vào phía sau ván gỗ sau hẻm nhỏ, cả người đều mơ hồ.
“Kẹo hồ lô ăn ngon không?” Tô Chanh Vận gật gật đầu, nói: "Ăn ngon." Cô nghĩ đến Hạ Đường Khê có tuổi thơ tương đối bi thảm, có thể chưa từng ăn qua kẹo hồ lô, lập tức giơ tay muốn đưa cho anh, "Anh muốn nếm một cái không?" Hạ Đường Khê gật đầu đồng ý, nhưng không ăn thứ cô cầm trong tay.
Môi của anh trực tiếp đặt ở tяên miệng của cô, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, thưởng thức t̸h̵ιt̸ quả sơn tra cùng khối đường mạch nha mà Tô Chanh Vận còn chưa có nuốt xuống, khiêu khích đầu lưỡi của cô cùng một chỗ, mút lưỡi của cô, đồng thời một tay cởi bỏ hai cái nút áo tяên tà áo trước ngực cô, đưa tay vào xoa bóp ngực sữa của cô qua lớp áo yếm, đầu ngón tay gảy gảy hạt châu nhỏ màu hồng phấn, mân mê đến khi cả người Tô Chanh Vận khẽ run, không bao lâu cô đã mất đi khí lực mềm nhũn bị kẹp giữa ván gỗ và Hạ Đường Khê.
Một tay Hạ Đường Khê không ngừng đùa bỡn bầu √υ" và thắt lưng của Tô Chanh Vận, tay kia tiếp nhận xâu kẹo hồ lô trong tay cô, khi cô bị hôn đến thở hồng hộc thì nhả ra, nói: "Ngọt quá." Sau đó cắn một quả sơn tra trong ánh mắt khó hiểu của Tô Chanh Vận, vén vạt áo sườn xám của cô lên, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Tô Chanh Vận nhìn động tác của Hạ Đường Khê, đột nhiên tâm linh tương thông.
Cô luống cuống, Hạ Đường Khê chơi còn bạo hơn cô tưởng tượng, cô vội vàng ngăn cản động tác của anh: "Này đừng, đây đang ở tяên đường… ưm ha..." Hạ Đường Khê nhanh chóng kéo quần lót của cô xuống, không nói lời nào ngậm âm vật của cô bắt đầu mút mát khiêu khích.
Kích thích từ hạ thể truyền thẳng đỉnh đầu, sảng khoái đến mức da đầu cô tê dại, Tô Chanh Vận khống chế không được phát ra tiếng thở hổn hển, chỉ có thể lấy tay che miệng của mình,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡