Chương 11
ra cửa cố ý dặn dò, một là không cho ngài tùy ý ra ngoài, hai là bình thường không cho mặc sườn xám, ngài như vậy thật sự là làm khó tiểu nhân.” Tô Chanh Vận nghẹn họng không nói gì, tên già họ Hạ này đi xa nhà còn đặc biệt tìm người đến trông coi cô, sợ bị cô cắm sừng đúng không?
Cô vừa muốn phát hỏa, Hạ Đường Khê bên cạnh đã ngăn cản quản gia trước một bước, nói đến: "Cha rời nhà, đại phu nhân hiện tại là trưởng bối duy nhất trong nhà, ra ngoài mua quà hồi môn, có cái gì không thể." Lão Lư liếc Hạ Đường Khê một cái, không có ý nhượng bộ, nói: "Nhị thiếu gia quản tốt chuyện của mình đi, hạ nhân tự nhiên sẽ chuẩn bị tốt, không làm phiền Nhị thiếu gia hao tâm tổn trí.” Tô Chanh Vận đều nhìn thấy trong mắt, nếu như nói quản gia đối với cô là không tôn kính, kia đối với Hạ Đường Khê có thể nói là khinh miệt, trong lời ngoài lời đều nhìn không nổi, ở trước mặt cô đã như vậy, tình hình bình thường sao có thể tưởng tượng được.
Cô ngắt lời quản gia, mở miệng nói: “Quản gia Lư đúng không, tôi không biết bình thường trong nhà là ai quản sự, nhưng hiện tại nếu tôi là đại phu nhân, lão gia không ở nhà tất cả tự nhiên phải nghe theo an bài của tôi, còn chưa nghe qua hạ nhân nhà ai quản đến tяên đầu phu nhân và thiếu gia, chẳng lẽ tiên phu nhân khi còn sống cũng là như vậy sao?" Quản gia lộ vẻ mặt khó xử, Tô Chanh Vận cũng không phí nhiều miệng lưỡi với ông: "Có quy củ gì thì chờ lão gia trở về quyết định đi." Nói xong cô dẫn theo Hạ Đường Khê trực tiếp ra khỏi nhà Hạ gia.
“Đinh, giá trị ái dục tăng thêm 5 điểm.” Tô Chanh Vận nghi hoặc nhìn về phía Hạ Đường Khê bên cạnh, anh đang nói chuyện với nhân viên kéo xe, không nhìn cô.
Tô Chanh Vận không biết chạm đến giây thần kinh nào của anh, chẳng qua có thể thêm chính là tốt, thật muốn sớm trở về thế giới hiện thực, cô thật sự không quen được thân phận này.
Hạ Đường Khê và Tô Chanh Vận cùng ngồi lên xe, tâm tình anh cũng không tệ lắm, ngay từ đầu bị quản gia ngăn cản thì tâm tình không tốt, nhưng Tô Chanh Vận không nghe quản gia gọi là quy củ lễ nghĩa gì, còn lên tiếng bênh vực cho kẻ yếu là anh, loại cảm giác được người khác để ý này, cũng không tệ lắm.
Anh còn tưởng rằng đạt được công thành danh tựu, cưới vợ sinh con, có gia đình của mình mới có thể nhìn rõ nóng lạnh của người khác, không nghĩ tới người thứ nhất quan tâm anh là Tô Chanh Vận, mẹ nhỏ tяên danh nghĩa của ang.
Anh ôm mục đích khác tiếp cận Tô Chanh Vận, hiện tại trong lòng cảm giác có chút phức tạp.
“Lễ hồi môn, định mua gì?” Vấn đề này còn cho Tô Chanh Vận hỏi, cô chưa kết hôn thì nào biết mua cái gì, chỉ có thể qua loa trước: "Đến cửa hàng tяên đường xem một chút rồi nói sau.” Đến phố buôn bán, hai người xuống xe chậm rãi đi tới, Tô Chanh Vận cảm thấy rất ngạc nhiên, trước kia chỉ gặp qua cảnh tượng này ở trong phim truyền hình, đã biến thành cảnh thật có thể chạm tới.
Hạ Đường Khê vốn muốn dựa theo "Yên tửu đường trà" chuẩn bị một ít, lại bị Tô Chanh Vận cự tuyệt.
Cha Tô không cần kẹo cũng không uống trà, thuốc càng đừng nói, chỉ hút thuốc lá, đối với loại rác rưởi xã hội bán con gái đổi tiền này, Tô Chanh Vận cũng không muốn chuẩn bị bất kỳ quà đáp lễ