Chương 6
cắn môi cố nén sự xúc động vào trong, nâng tay lên cầm lấy bát cháo nóng, cẩn thận ăn từng muỗng một.
Có lẽ vì mệt, cô ăn một chút liền thấy dạ dày khó chịu.
Người làm thấy cô không ăn liền nói: “Hồ tổng nói cô phải ăn hết một bát này tôi mới được rời khỏi đây.” Khóe môi Dung Dung nâng lên hạ xuống, không biết phải làm sao: “Tôi ăn không vào.” “Dung Dung tiểu thư, đây là lệnh của Hồ tổng.” Chỉ thấy cô gái mỉm cười nâng bát cháo lên, tiếp: “Nếu cô để thừa thức ăn thì buổi tối có lẽ sẽ là hai bát cháo đấy ạ.” Lệnh?
Người đàn ông kia ra lệnh cho cô ăn nhiều hơn?
Dung Dung cảm thấy hơi kỳ quặc nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo, một bát còn đỡ hơn hai bát.
Ăn xong, uống thuốc, Dung Dung lại cảm thấy buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu.
Cô hoạt động tay chân một chút, sau đó mở điện thoại lên muốn gọi cho mẹ nhưng sực nhớ bà vẫn đang còn trong phòng hồi sức, chắc là cần nghỉ ngơi nhiều hơn nên chưa gọi cho mình.
… Thời điểm Hồ Đông trở về nhà, Dung Dung đã khỏe hơn, còn đi theo người hầu ra đón anh.
Nhìn thấy cô mặc bộ đồ ngủ mà trước đây Tuyết Nhi rất thích, Hồ Đông hơi khựng lại.
Không khó chịu, cũng không mắng nhiếc, trong mắt thoáng qua một chút hài lòng, nói: “Đi theo tôi.” Dung Dung hít sâu một hơi, nhấc chân đuổi theo người đàn ông.
Cô biết đã đến lúc bàn điều kiện rồi, tяên đời này tuyệt đối không bao giờ có cơm trưa miễn phí.
Khi cô cầu xin Hồ Đông giúp đỡ, cô phải trả một cái giá tương ứng.
Hồ Đông đi thẳng về phía phòng ngủ của mình, Dung Dung hơi chần chờ một lát rồi cũng tiến vào theo, sau đó nghe thấy anh nói: “Đóng cửa lại.” Bàn tay nhỏ của Dung Dung run lên, cầm lấy nắm cửa.
Lạch cạch.
Cửa đóng, trái tim Dung Dung cũng nhảy thẳng lên cổ họng.
Cô nghĩ có lẽ là Hồ Đông muốn cô lấy thân báo đáp nên rất sợ hãi, lòng bàn tay toát mồ hôi.
Trước khi đến đây cô từng nghĩ dù làm thế thân hay đồ chơi cho người đàn ông này, cô cũng sẽ không oán thán gì, nhưng đối diện với dáng vẻ lạnh lùng của anh, nhịp tim lập tức gia tốc.
Người đàn ông dang tay ra, nói: “Giúp tôi cởi áo và cà vạt.” Dung Dung run rẩy tiến lên một bước, bàn tay nhỏ chạm vào áo Hồ Đông cứ như chạm vào băng lạnh, làm cô khẽ run.
Phản ứng rất nhỏ đó khiến cho Hồ Đông chú ý, anh không hiểu cô gái này đang sợ cái gì?
Tay chân cô cũng lanh lẹ, chẳng mấy chốc đã cởi xong áo ngoài cho anh vắt lên cánh tay, sau đó lại cẩn thận rút cà vạt.
“Hồ, Hồ tổng… Tiếp theo có cần phải cởi quần không?” Gò má cô ửng hồng, đầu cúi thấp không dám nhìn thẳng vào Hồ Đông.
Câu hỏi đột ngột khiến trong phòng im thin thít, thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở hơi gấp gáp của cô gái.
Người đàn ông thẳng thừng hỏi: “Cô nghĩ tôi định làm gì cô mà muốn cởi quần?” “Vâng?” “Dung Dung, tôi không ăn tạp.” Dung Dung sững sờ chốc lát rồi tự cười bản thân ngu ngốc, đương nhiên người như Hồ Đông sẽ không tùy tiện muốn một người phụ nữ!
Như vậy cũng may mắn cho cô!
Có lẽ là sống trong môi trường tệ hại quá lâu, gặp nhiều tên lưu manh nên cô luôn mặc định sẽ xảy ra những chuyện dơ bẩn như thế.
Nhưng mà Hồ Đông là ai?
Ông trùm kinh tế phương Bắc, chủ một băng xã hội đen khét tiếng, phụ nữ muốn trèo lên giường anh xếp hàng dài