Chương 5
còn nổi tiếng như xưa, nhưng tốt xấu gì cũng có thể nuôi nấng đời sau cho ra hồn.
Đằng này Đoan Mộc Dung Dung đã 20 tuổi, chỉ cao khoảng 1m55.
Tất cả ấn tượng của Hồ Đông về cô bé này chỉ có một chữ: gầy.
Ngoài ra mặt mũi thanh tú, đôi mắt lanh lợi trông khá giống với Tuyết Nhi.
Quản gia đi tới bên cạnh, nhỏ giọng nói với Hồ Đông: “Thông tin của cô ấy đang được thu thập, khi nào xong tôi sẽ mang đến cho ngài ngay.” “Ừ.” Hồ Đông gật đầu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ say của Dung Dung.
Bác sĩ thấy người đàn ông cứ đứng bên cạnh giường bệnh và im lặng mãi thì chủ động tìm lý do rời đi, quản gia cũng vậy.
Trong phòng chỉ còn lại Hồ Đông và Dung Dung.
Dung Dung đang sốt cao, không biết có phải nằm mơ thấy ác mộng không mà cô khẽ giật mình, chau mày.
Tяên trán cô thấm ướt mồ hôi, nước mắt cũng tràn ra khỏi khóe mi.
Ánh đèn ngủ ấm áp chiếu lên khuôn mặt gầy gò trắng bệch, trông cô lúc này vừa mong manh vừa đáng thương.
Rõ ràng chỉ mới tiếp xúc với Dung Dung chưa đến nửa ngày, vậy mà trong lòng Hồ Đông lại nảy sinh cảm giác khác thường.
Không phải thương xót, cũng không phải rung động.
Chỉ là sự nhớ thương không dành cho người trước mắt.
Bàn tay to lớn chậm rãi vươn ra, ngón trỏ cẩn thận chạm vào gò má mềm mại của Dung Dung, động tác nhẹ nhàng giúp cô lau nước mắt, như sợ làm cô tỉnh giấc.
Cô gái nhỏ phát ra tiếng nức nở nhỏ vụn, sau đó lại bất tri bất giác thiếp đi.
… Ngày hôm sau, Hồ Đông nhận được hồ sơ của Đoan Mộc Dung Dung.
Vừa xem, anh vừa trầm tư.
Bố mẹ Dung Dung đã ly hôn từ khi cô 12 tuổi, cả hai mẹ con họ bị đuổi khỏi nhà nội mà không có gì trong tay.
Cụ thể nguyên nhân thì không tra được, vì chuyện xảy ra quá lâu rồi.
Những năm tháng sau đó họ phải chật vật để kiếm sống, mẹ cô làm đủ công việc tay chân nặng nhọc, lâu ngày dẫn đến việc cột sống tổn thương, bị chèn ép tủy sống.
Còn cô vì muốn giúp đỡ mẹ cũng chịu không ít cực khổ, cuối cùng mắc bệnh suy dinh dưỡng.
Tình cảnh của Dung Dung đúng là không còn đường lùi, nội ngoại hai bên đều từ mặt, vậy nên cô mới tìm đến Hồ Đông cầu xin sự giúp đỡ.
Người đàn ông trầm ngâm hồi lâu, liếc mắt nhìn cô gái tяên giường.
Không biết là bệnh nặng thế nào, Dung Dung ngủ hơn mười mấy tiếng rồi vẫn chưa tỉnh.
Mới nghĩ đến đó, cánh tay đang đặt trước ngực của Dung Dung hơi nhúc nhích.
Hồ Đông đứng lên, gọi người chuẩn bị một bữa ngon để bồi bổ cho cô.
Lúc người giúp việc mang cháo đến bên giường, Dung Dung vẫn còn đang mơ màng chưa tỉnh táo hoàn toàn.
Ngồi một lát, cô mới tìm lại được giọng mình, khàn khàn hỏi: “Hồ tổng đâu rồi?” “Ngài ấy có việc nên ra ngoài rồi ạ.” “Vậy mẹ của tôi…” “Cô đừng lo, quản gia dặn tôi nói lại với cô, hiện tại mẹ cô đã qua cơn nguy kịch và đang ở phòng hồi sức.
Khi nào cô khỏe hơn thì đến bệnh viện thăm bà ấy là được.” Dung Dung siết chặt tấm chăn tяên người, nước mắt dâng lên đảo quanh hốc mắt.
Cô làm được rồi.
Cứu được mẹ rồi!
Cho dù phải trả giá bằng cả tính mạng này cũng không sao cả!
Nhục nhã một chút cũng không sao hết!
Nhìn trạng thái tinh thần bất ổn của Dung Dung, người làm an ủi: “Cô đừng để bản thân kiệt sức, ăn cháo đi rồi uống thuốc nhé.” “Cảm ơn.” Dung Dung