Chương 14
hay họ “làm” không bao, cô vẫn sẽ an toàn!
Khoảng hai tiếng nữa Hồ Đông tan làm, cô cần chuẩn bị tinh thần thật tốt để trải qua đêm nay… Hy vọng sẽ không quá kinh khủng.
Hơn tám giờ tối, Hồ Đông trở về biệt thự.
Nhưng thay vì vào phòng như mọi khi, anh rẽ thẳng sang phòng làm việc, chẳng hề nói với Dung Dung một câu nào.
Cô ngồi tяên ghế sofa, ôm gối chờ đợi, tim cứ đập loạn nhịp vì căng thẳng.
Không biết anh có còn nhớ chuyện tối nay không?
Hay là đổi ý?
Hay là… bận việc thật?
Mỗi phút trôi qua đều dài như cả thế kỷ.
Dung Dung mấy lần định đứng dậy đi tìm anh hỏi cho ra lẽ nhưng chân lại không nhúc nhích nổi.
Bất an, hồi hộp, lo sợ và cả một chút hy vọng mơ hồ quẩn quanh trong lòng cô.
Một lúc lâu sau đó, quản gia đi tới chỗ cô dặn dò: “Cháu về phòng nghỉ ngơi đi, sau đó tắm rửa sạch sẽ.
Hồ tổng dặn đêm nay mười một giờ hãy đến phòng của ngài ấy.” Dung Dung khựng lại vài giây rồi khẽ gật đầu: “Vâng… cháu biết rồi ạ.” Ông vừa rời đi, cô liền chạy về phòng để chuẩn bị.
Lúc này, tay cô lạnh ngắt, lòng càng lạnh hơn.
Tất cả cảm xúc trong cô giống như một quả bóng đang căng tròn, chỉ chờ thời khắc bị kim châm vỡ tung.
Cô bước vào phòng tắm, hít thở sâu vài hơi rồi bắt đầu kỳ cọ mỗi một tấc da t̸h̵ιt̸ của mình.
Mười một giờ… Dung Dung ngồi tяên mép giường của Hồ Đông, hai tay nắm chặt lấy tấm ga trắng.
Chiếc đồng hồ treo tường kêu "tích tắc", tiếng kim trôi qua nghe rõ ràng đến rợn người trong căn phòng rộng thênh.
Mùi hương gỗ trầm lẫn chút bạc hà thoang thoảng quanh chăn gối.
Là mùi của Hồ Đông – anh luôn dùng một loại sữa tắm như vậy, đậm nhưng không gắt, khiến người khác dễ lạc vào trong đó.
Cô cúi đầu nhìn đôi bàn tay thô ráp và gầy guộc của mình.
Ngón trỏ gập vào vô thức, rồi lại buông ra.
Chăn ga hơi nhăn dưới đầu ngón tay cô.
Dung Dung nuốt khan một cái, nhìn về phía cửa phòng tắm.
Cô thậm chí còn nghe được tiếng nước tắt.
Không khí ấm áp, lơ lửng mùi tinh dầu gỗ khiến đầu óc cô choáng nhẹ, càng thêm căng thẳng.
Tiếng cửa phòng tắm bật mở.
Cô giật mình ngẩng lên, ngẩn ra giây lát rồi cụp mắt xuống.
Hồ Đông bước ra ngoài với cơ thể nửa trần, chỉ quấn một cái khăn tắm và để lộ thân thể săn chắc.
Tóc anh còn ướt, vài giọt nước chảy xuống quai hàm sắc nét.
Chiếc khăn tắm trắng quấn hờ tяên hông, vai anh rộng, ngực dày, cơ bụng như được tạc thành từng khối cho thấy sự nam tính đến mức khiến người ta ngượng ngùng.
Anh lười biếng đi về phía giường, bước chân thong thả mà mang theo áp lực vô hình.
Dung Dung đỏ mặt, tim đập loạn nhịp.
Cô chưa từng thấy cảnh này ngoài phim ảnh, đàn ông không phải đều như nhau cả sao?
Cô ngại cái gì chứ?
Vừa nghĩ vậy, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi bị cô lén lút xoa vào mép giường.
Hồ Đông đi tới, dừng trước giường, rũ nhẹ tóc, vài giọt nước bắռ lên đùi cô.
Cô khẽ run, không dám ngẩng đầu lên, vành tai dần đổi màu.
Anh cúi đầu nhìn xuống cô gái nhỏ đang ngượng đến đỏ mặt, khẽ nhếch môi: “Lại đây.” Anh nói, giọng trầm khàn: “Sấy tóc cho tôi.” Dung Dung đứng bật dậy ngay lập tức, vội vã theo anh tới bên bàn nhỏ trong phòng.
Tay cô run nhẹ, dù đã cố giấu nhưng vẫn bị Hồ Đông tinh ý nhận ra.
“Sợ?” Anh hỏi.
“Không...
không có...”