Chương 13
“Cháu cần hỏi một chuyện quan trọng…” Dung Dung nói: “Chú gọi cho ngài ấy được không?” “Được.” Không lâu lắm, điện thoại truyền tới giọng nói trầm thấp của Hồ Đông: “Chuyện gì?” “Chú, trong hợp đồng thiếu một mục…” “Ừ?” “Nếu trong thời gian này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi mang thai thì sao?” “...” Câu hỏi của cô làm quản gia ngẩn ra, Hồ Đông cũng không nghĩ cô sẽ hỏi như vậy nên nhất thời im lặng.
Mặc dù chỉ nói chuyện qua điện thoại, Dung Dung vẫn thấy áp lực nặng nề, tim cô đập nhanh đến mức ɭ*ή`g ngực nhói lên.
Hồ Đông lạnh lùng khẳng định: “Sẽ không có chuyện đó.” “Nhưng… chỉ là nếu…” Cho dù dùng biện pháp tránh thai thì vẫn có những trường hợp hy hữu xảy ra, cô phải bảo vệ tối đa quyền lợi của mình!
Giọng Hồ Đông càng trở nên băng lãnh: “Nếu có, vậy thì phá.” Ba chữ “vậy thì phá” này như một cây búa nện thẳng vào ngực Dung Dung, cô siết chặt cây bút tяên tay, môi khép mở vài lần, cuối cùng hỏi: “Tại sao?” “Nếu không thì cô muốn thế nào?” Bên kia điện thoại truyền tới giọng cười cợt: “Muốn tôi cưới cô à?” “Không phải.” Cô không yêu cầu Hồ Đông cưới mình, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, chỉ là cô không hiểu một con người sao có thể nhẫn tâm nói ra những lời như vậy.
“Nếu tôi mang thai, xin chú hãy hứa với tôi sẽ không làm hại nó…” Người đàn ông hừ lạnh: “Tôi không thích thứ có thể gây bất lợi cho mình.” Thân phận của Hồ Đông không chỉ đơn giản là ông trùm kinh tế nắm trong tay rất nhiều tài sản, mà còn là người giữ vững trật tự Bắc Thành bao năm qua.
Một đứa trẻ mang dòng máu của anh rất dễ dàng trở thành mục tiêu của đối thủ, kẻ thù.
Chẳng thà không có, còn hơn là để Dung Dung đem theo điểm yếu của anh xuất hiện tяên thế giới này.
Hơn nữa… “Cô có thể yên tâm, cô còn chưa xứng để sinh con cho tôi.” Dung Dung liên tục bị khinh thường như vậy, lòng tự trọng đã vỡ nát chẳng còn sót lại gì.
Cô hiểu bản thân không đủ tư cách bàn điều kiện, Hồ Đông nói cũng đúng, chỉ cần cô cẩn thận hết mức có thể thì chuyện mang thai sẽ không xảy ra.
Bàn tay siết lấy cây bút bi nổi đầy gân xanh, Dung Dung cười gượng: “Tôi hiểu rồi.” Chỉ hai năm mà thôi.
Chỉ cần cô chịu đựng hai năm, về sau không cần phải tiếp tục ở lại nơi này chịu nhục nữa.
Dung Dung không nói hai lời, sau khi ký hợp đồng xong, cô liền xin phép quản gia đến bệnh viện.
Sau khi thăm mẹ, cô lén lút đi đến phòng khám sản - phụ khoa đăng ký cấy que tránh thai.
Thay vì mong Hồ Đông thỏa hiệp, cô nên tự biết bảo vệ bản thân thì hơn.
Kiểm tra tổng quát chỉ mất 5 phút, bác sĩ sát trùng và gây tê rồi cẩn thận nói với cô: “Nếu tác dụng phụ nghiêm trọng thì nhớ quay trở lại để tái khám, sẽ hơi châm chích một chút, không đau đâu.” “Vâng…” Dung Dung nhắm mắt lại, quả thật chẳng cảm nhận được gì, qua mấy phút là xong.
Cô phủ áo khoác che đi vết băng ở cánh tay, trở về nhà, tắm rửa sạch sẽ rồi nhìn chính mình trong gương.
Gầy quá, tay chân nhỏ và gầy, làn da từ tái nhợt đã chuyển sang trắng xanh, cũng không khá hơn bao nhiêu.
Trong hợp đồng đã nói Hồ Đông có thể “muốn” cô bất kỳ khi nào, ở đâu, cô không thể từ chối.
Chiếc que tяên cánh tay cô nhỏ bé tưởng như vô hình, nhưng nó lại là chiếc khiên bảo vệ cô tốt nhất, cho dù có ngày cô quên uống thuốc