Chương 5
Trác Luân tắm rửa xong đi ra thì thấy Dung Tư Hàm thu xếp hành lý trong phòng khách, anh vừa lau tóc vừa hỏi, "Em muốn đi ư?" "Ba mẹ gọi điện giục em trở về." Cô cất điện thoại vào.
Khi nói chuyện thì người kia đã tới gần, lúc này anh vươn tay kéo cô đến trước người mình "Muộn quá rồi, ngày mai hẵng đi." "Xe tới rồi." Cô dùng chút sức gỡ tay anh ra.
Phong Trác Luân cúi đầu nhìn cô một lúc, thờ ơ nói "Thế nào?
Em hy vọng ban nãy anh nói là đã từng đo ngực của cô ta sao?" Giọng bản địa của anh rất tốt, ngay cả một chút giọng Quảng Đông cũng không có, cô vừa nghe liền cười lạnh một tiếng "Anh đã từng đo chắc cũng không ít đâu nhỉ." "Ví dụ như em?" Anh nhếch môi, ánh mắt thoáng nhìn nơi dưới cổ áo cô, "Khẳng định không phải 34D." Trong lòng Dung Tư Hàm vốn không thoải mái, cô hất tay đi ra ngoài, anh đi lên một bước nhanh tay lẹ mắt giữ chặt cổ tay cô, không dây dưa nói "Không mang anh đi gặp ba mẹ vợ à?" "Anh nghĩ hay nhỉ." Cô nhắm mắt, cười lạnh, "Cả đời cũng đừng nghĩ đến." Anh nghe được lời nói của cô ngược lại không giận, ngón tay chậm rãi mơn trớn làn da mịn màng của cô "Buổi chiều anh nên làm thêm ba lần." Cô nhìn anh cười nhạo một tiếng "Ngựa đực." "Ăn sạch sẽ rồi thì không thừa nhận người ta à?" Khuôn mặt kia của anh ngay cả nhướn mày cũng là tai họa, "Ngựa đực mới có bản lĩnh khiến em cả buổi chiều vừa khóc vừa thở gấp, lại muốn ngừng mà không được." "Anh cấp tốc từ văn phòng tại Pháp chạy tới đây chỉ là vì việc hồi chiều thôi ư?" Cô cắn răng đánh trả.
"Có thể nói vậy." Anh vươn tay kéo cô đến trước ngực mình, vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt cô ra sau tai, giọng điệu anh chợt dịu dàng, chầm chậm cất tiếng, "Còn nữa, là có người mời anh đến làm nghề cũ." "Nghề cũ gì?" Cô lắng nghe nhất thời không phản ứng lại.
Ánh mắt Phong Trác Luân tối sầm, mím môi nhưng không lên tiếng.
Dung Tư Hàm suy nghĩ một lúc mới đoán được anh nói nghề cũ là cái gì, ánh mắt cô thay đổi "Anh làm phù rể của ai?" Cô đứng trước mặt anh, chiều cao vừa tới ngực anh, mà anh thì nhìn từ trên cao xuống, từ lúc bắt đầu ánh mắt đã khóa chặt trên khuôn mặt cô.
"Em gái và em rể của em." Anh vừa dứt lời, trong phòng khách nhất thời tĩnh lặng, đến nỗi chút tiếng động cũng không có.
Dung Tư Hàm cảm thấy toàn thân hơi lạnh lẽo, lòng bàn tay cô khẽ run nhìn anh không nói được lời nào.
"Không chào đón sao." Ánh mắt Phong Trác Luân vẫn dán sát vào khuôn mặt cô, lúc này anh ung dung nói tiếp, "Phù dâụ" "Em không cần cảm thấy hoảng hốt và bối rối, là em gái em lén nhờ anh, bọn Kha Khinh Đằng vẫn chưa biết." Anh buông lỏng cái khăn trong tay, nở nụ cười thản nhiên, "Yên tâm, anh tuyệt đối giữ bí mật, cô ấy sẽ không biết chuyện em yêu thầm chồng cô ấy nhiều năm nhưng không có kết quả." "...Thế thì phải cảm ơn sự khoan hồng độ lượng của anh." Đáy lòng cô dâng lên nỗi chua chát đã lâu không chạm vào, giọng nói ẩn nhẫn lại lạnh lùng.
"Như vậy thì không cần, cũng chẳng có liên quan gì đến anh." Anh tùy ý nhếch môi, giọng điệu có vẻ hơi ngạo mạn, "Nếu rảnh thì em hãy kể câu chuyện vụn vặt này cho anh nghe, để anh cảm nhận được một chút luân