Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

Bàn tay Phong Trác Luân xoa bóp bờ mông trắng mịn của cô, vừa không quên vững vàng đâm vào bên trong, vừa nâng cô lên đi về phía sofa.
Phía dưới bị căng ra đến phát đau, cô cố hết sức chứa đựng anh, bây giờ anh còn vừa đi vừa làm chuyện xấu đâm vào thật sâu mấy lần, cô làm sao có thể chịu nổi, Dung Tư Hàm nức nở cắn một cái trên vai anh, ở dưới không tự chủ được mà co rút nhanh.
Đau đớn trên vai gần như không có cảm giác, vết cắn đó chỉ làm cho anh thêm hưng phấn, anh sảng khoái thở dài một tiếng, bước chân dừng lại trước sofa, ôm cô chầm chậm thao túng một hồi.
Chất lỏng trong suốt nhỏ giọt xuống dưới, bên tai là tiếng dính nhầy mơ hồ, anh tiến vào, cọ xát mạnh mẽ bên trong khiến toàn thân cô phát run, khoái cảm từ ngón chân mà đi thẳng lên trên.
Cô luôn biết rằng anh là người đưa dục vọng đến mức tận cùng, gần như nguy hiểm, gần như trí mạng.
"A..." Cô vừa mới đến một lần, miệng mở to thở hổn hển, ai ngờ lúc này tay anh đột nhiên buông lỏng, ngay lập tức cả người cô từ trên người anh trượt xuống ghế sofa.
Cơ thể trần trụi ở trong không khí lạnh lẽo, nơi vừa rồi kết hợp tiết ra lớp dịch mỏng trên đùi, đầu óc cô trống rỗng, bàn tay run rẩy với lấy quần áo bên cạnh.
Anh cúi người theo cô, vươn tay tách hai chân cô ra, hai bên mở ra biến thành một đường thẳng tắp, ánh mắt nhìn từ khuôn mặt xinh đẹp của cô thẳng đến nơi còn chưa khép lại do bị chiếm giữ trong thời gian dài.
Lối vào trắng mịn nho nhỏ theo hô hấp của cô mà mở rộng, mật hoa trong suốt tiết ra, dục vọng kích động thâm sâu như vậy, cô nhận thấy ánh mắt anh ngày càng đỏ tươi.
Thần sắc của anh khiến cho Dung Tư Hàm không thể nén được bình tĩnh, cô vươn tay trêu chọc thân thể anh, Phong Trác Luân bất động, tùy ý để tay cô vuốt ve cằm mình, anh từ trên cao nhìn xuống rồi đẩy vào một lần nữa.
Trước mắt là khuôn mặt anh tuấn nhỏ giọt mồ hôi, vừa gợi cảm lại khiến người ta hận không thể ngắt hoa, đời này của cô chưa từng trải qua thời khắc như vậy, trong hoàn cảnh lạ lẫm, hai chân mở rộng dưới ngọn đèn sáng loáng làm chuyện như vậy, nhưng anh dường như rất hưng phấn, rút ra rồi tiến vào lần nữa.
"Bảo bối, muốn đủ chưa?" Anh biếng nhác nói, cúi đầu nhìn dáng vẻ buồn bực nhưng không còn sức phản kháng của cô.
Tiếng động vang vọng trong phòng, may mà bên ngoài phòng không có ai đặt chân tới, khoái cảm chồng chất dâng cao, nhưng cô lại không tình nguyện rên rỉ ra tiếng theo ý muốn của anh.
Sau cùng, Phong Trác Luân thấy cô nhẫn nhịn đến vành mắt đỏ ngầu, hơi thở hổn hển, anh mới nắm lấy chân cô khiến nửa người trên sofa bị đẩy lên, anh gia tăng tốc độ, vô cùng nhuần nhuyễn đưa cả hai cùng đến cực điểm.
"Đủ chưa?" Anh rút mình ra ngồi xuống sofa, ôm cô trong lòng cúi đầu ngậm lấy vành tai mịn màng của cô, rồi lại hỏi.
Giọng nói của anh luôn khàn khàn, lúc này càng trầm thấp hơn sau cuộc ân ái, Dung Tư Hàm im lặng một lúc, cô dùng sức lực còn sót lại cuối cùng mà nắm lấy thứ gì đó là chủ mưu mới vừa gây chuyện.
"Thì ra em nhớ 'nó' như vậy." Vầng trán Phong Trác Luân giật giật, tầm mắt rơi xuống chỗ cô đang nắm, "Nhớ hơn cả anh, hửm?" Cô nghe được


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡