Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

khiến các viên chức nghe tin đã sợ mất mật, lúc này anh ta không nói gì ung dung bồng lấy bé gái trong tay vợ mình, lạnh lùng nói "Tôi nên giúp Cù Giản để ý đối tượng...ngoại tình." Dung Tiễn tức giận giậm chân, chỉ vào anh ta nói "Anh" hồi lâu mà chẳng nói được một câu trọn vẹn, Cù Giản buồn cười xoa vai cô, rất nghiêm chỉnh mà an ủi cô "Yên tâm, bây giờ chỉ mới là tiệc tân hôn của em, em nhất định ngồi vững ghế vợ cả, đàn ông bốn mươi là hoa, anh không vội." Tất cả mọi người bật cười, Thiệu Tây Bội đứng gần Dung Tư Hàm nhất, lúc này nhìn cô nhẹ giọng dịu dàng nói "Chị đừng nghe bọn họ nói đùa, loại chuyện này không thể gấp gáp, đến lúc thì tự nhiên gặp đúng người." Trước đây Dung Tiễn đã từng nhắc đến chuyện của vợ chồng Phó Chính với cô, lúc ấy cô chỉ cảm thấy tình yêu và hôn nhân như vậy gần như không thể tưởng tượng nổi, cũng cảm thấy đáng tiếc và không đáng thay cho Thiệu Tây Bội.
Một cô gái tốt đẹp như vậy lại trao cả thanh xuân và lãng phí thời gian của mình trên người đàn ông bạc tình như thế, tám năm trời sống trong những vết sẹo chồng chất lên nhau không đẹp như mơ tưởng, cho dù thế nào cô cũng cảm thấy hoang đường.
Nhưng thời gian xoay vòng, hiện giờ đôi vợ chồng này đã có con cái, toàn thân lộ ra vẻ như ý từ trong ra ngoài.
Ánh nắng buổi chiều ấm áp, người đàn ông đứng đối diện cô từ đầu đến cuối vẫn cười nói như mọi khi, vẻ mặt thanh thản, không có một chút băn khoăn phức tạp.
Dường như hôm nay cô và anh dùng thân phận phù dâu phù rể gặp nhau lần đầu tiên.
Giống như cô đã thỏa thuận với anh từ trước, tất cả những gì giữa bọn họ, chỉ để lại trong căn hộ tại Hồng Kông thôi.
...
Nghi thức trên bãi cỏ kết thúc, một mình Dung Tiễn chạy đi tiếp đón mấy cô bạn nữ binh trong quân đội năm đó, Dung Tư Hàm tựa vào lan can nhắm mắt nghỉ ngơi, mở mắt ra bên cạnh có thêm một người.
"Ở bên kia công việc vất vả không?" Cù Giản đứng bên cạnh cô, ôn hòa hỏi.
"Cũng ổn." Cô nắm chặt lòng bàn tay, nghiêng đầu nhìn anh ta, "Anh thì sao?" Anh ta không có chút thay đổi so với trong ký ức của cô.
Khéo léo, tuấn lãng, kiên cường chính trực, ôn hòa...
Mối tình đầu của mỗi cô gái chắc đều là một người như vậy, mặc áo sơ mi gọn gàng, cười dịu dàng với mình.
"Làm sao không tốt chứ?" Anh ta cười nói, "Chỉ là danh chính ngôn thuận tiếp nhận cô em gái ngây thơ của em, cảm thấy áp lực hơi lớn." Cô cũng cười, đành chịu nhưng chân thành nói "Hy vọng lần sau trở về gặp anh, anh vẫn còn sống tốt." Cho dù thế nào, cũng đã tới lúc thật sự từ bỏ rồi.
Bởi vì lúc bắt đầu là do cô hiểu sai ý, anh ta chưa bao giờ thuộc sở hữu của riêng mình.
Thật ra Phong Trác Luân nói cũng không sai, là cô ngạo mạn lại mềm yếu, tưởng rằng nắm chắc thắng lợi trong tay, cuối cùng khi biết được sự thật lại không dám đi nói rõ, chỉ có thể lựa chọn trốn tránh.
"Cho dù ở đâu, cũng đừng bị hoàn cảnh ảnh hưởng." Cù Giản gật đầu, lúc này nhìn cô với vẻ ân cần, "Hàm Hàm, em hãy bảo vệ tốt bản thân mình." ...
Cạnh đài phun nước, Doãn Bích Giới thu hồi tầm mắt nhìn về phía kia, cô nhìn qua Phong Trác Luân ở bên cạnh đang cầm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡