Chương 10
mấy anh em bọn họ đều do anh ta làm phù rể." Dung Tư Hàm cười gượng không nói, Dung Tiễn không để ý tới sắc mặt của cô, lúc này khoát tay lên vai cô nói tiếp "Nhưng em không có can đảm giới thiệu anh ta cho chị với mục đích làm anh rể của em, ba mẹ chị sẽ đánh em chết mất." "Đừng nói đến bên ngoài, ngay cả đặt ở trong nhà cũng không bớt lo được." Cố Linh Nhan tỏ vẻ hoàn toàn đồng ý, ngay sau đó còn thêm một câu, "Một anh chàng như hoa như ngọc thế này, mấy cô gái đều muốn trèo tường vào ngủ với anh ta." Dung Tiễn nghe xong liền ôm bụng cười lăn lộn trên sofa, Dung Tư Hàm muốn cười nhưng cảm xúc dâng lên trong lòng khó thể nói ra, bàn tay cô nắm chặt váy càng ngày càng chặt hơn.
...
Từ phòng nghỉ của Dung Tiễn đi thẳng vào trong giáo đường, từ đằng xa Dung Tư Hàm đã trông thấy hai người đàn ông đứng cạnh cửa.
Phong Trác Luân dáng người thon dài, chiều cao một mét tám lăm, bộ âu phục màu đen trên người tôn lên phong cách biếng nhác lại sang trọng, Cù Giản đứng bên cạnh anh cao gần bằng nhau, bộ âu phục màu trắng tôn lên vẻ khí khái như khi mặc quân trang.
Thấy các cô đi đến trước mặt, Cù Giản tươi cười gật đầu với cô, sau đó lập tức nghiêng đầu về phía Dung Tiễn "Em có mệt không?" Dung Tiễn lắc đầu, nắm tay anh ta, nụ cười thật tươi đến nỗi sắp lan đến ra sau tai.
"Gần đến giờ rồi." Phong Trác Luân đứng bên cạnh Cù Giản lúc này nhìn đồng hồ đeo tay rồi đi đến bên cạnh Dung Tư Hàm, nhìn hai vị tân nhân trước mặt nói, "Bên ngoài đã chuẩn bị xong." "Được." Cù Giản mở cửa ra, chầm chậm vươn tay về phía Dung Tiễn ở bên cạnh, "Lục Lục, đến đây." Dung Tư Hàm vẫn trầm lặng đứng phía sau bọn họ, khoảnh khắc Dung Tiễn nắm lòng bàn tay của Cù Giản, đáy mắt cô hơn ươn ướt.
Trên đường từ cửa đi về phía trước, mỗi một hàng ghế trong giáo đường đều đầy người ngồi, dàn nhạc diễn tấu khúc nhạc hôn lễ trang nghiêm và du dương, hai đứa bé cầm hoa thích thú tung hoa từ trong rổ ra phía trước.
Cô đi theo sau Dung Tiễn cầm làn váy cưới thật dài đi lên bục, ánh mắt lướt nhìn từng vật trang hoàng trong giáo đường, vẻ mặt của mỗi người ngồi dưới, hai người đằng trước trao đổi ánh mắt với nhaụ..
trong lòng cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
"Hóa ra trưởng công chúa của nhà họ Dung làm được tất cả cũng có chuyện làm không thành." Phong Trác Luân đứng bên cạnh cô, nhìn cô dâu chú rể lúc này đang đứng trên bục cao đằng trước trao đổi lời thề, "Thật đáng tiếc, hôm nay người đứng bên cạnh anh ta không phải là em, mà là em gái em." Ngữ khí anh bình thản, khóe môi nhếch lên nụ cười thờ ơ trước sau như một, tựa như đang tự thuật một câu chuyện vụn vặt, trong mắt cô đó là vẻ mặt tiểu nhân đắc chí nắm được nhược điểm mà uy hiếp người khác.
Dung Tư Hàm nhắm mắt lại "Cũng đáng tiếc, nhiều giường tốt như vậy, cuối cùng em lại ngủ trên tấm vải bố rách nát của anh." "Thẹn quá hóa giận ư?" Anh vỗ tay theo mọi người tại giáo đường, trên vẻ mặt thanh thản lộ ra một chút lạnh lẽo, "Quả nhiên mối tình đầu khó quên, cũng có thể khiến em quên mất bản thân đang nằm trên tấm vải bố rách nát, mà nửa câu thốt ra cũng không lộ ra chút yếu đuối." Cô đứng