Chương 14
Cô bé có vẻ đấu tranh nội tâm rất dữ dội.
Nhìn thấy mặt cô càng lúc càng cúi thấp, lòng hắn thật sự rất vui vẻ.
Chưa bao giờ hắn cao hứng và thích thú chọc ghẹo một người đến vậy.
Không lẽ vì đây là con của đối thủ nên hắn mới sinh ra hứng thú ư?
Cảm giác lão già tinh quái đó trên thương trường không dễ nắm thóp, không ngờ con gái lão lại ngây ngô dễ thương như vậy.
Nếu hắn mà trẻ lại vài tuổi thì tốt rồi.
Triệu Dịch Đông không khỏi tiếc nuối.
Cuối cùng không còn sự lựa chọn nào khác, Đằng Duy Yến theo hắn về nhà.
Cô tin hắn có tu dưỡng có đạo đức, sẽ không làm ra cái gì quá đáng với cô đâụ "Oa...
nhà chú lớn quá." "Đây không phải nhà, chỉ là chỗ nghỉ chân tôi ở tạm khi lười về nhà thôi." Hắn dẫn cô về căn Penthouse nằm ở khu đô thị xa hoa, từ cửa kính trong suốt nhìn xuống có thể thấy được những tòa kiến trúc hạ tầng khúc xạ lại ánh nắng, sáng rực đến chói mắt.
Đây là lần đầu cô đến nhà một người đàn ông xa lạ nên có chút bỡ ngỡ, ánh mắt đặt ở nơi này một chút, nơi kia một chút, hy vọng có thể từ những đồ vật rời rạc kia mà đánh giá được tính cách và sở thích của hắn.
"Ở đây còn có hồ bơi lộ thiên nữa ạ?" Cô thích thú chỉ ra sau nhà.
Triệu Dịch Đông đột nhiên khựng lại, khóe miệng hơi cong lên "Làm tình trên bể bơi lộ thiên, cháu từng nghe qua chưa?" Đoàng Đằng Duy Yến đứng cmn hình.
Từ khi hắn nói xong lời này, sao cô có thể dùng thái độ bình thường để đối xử với hắn được nữa?
Chưa kể hiện giờ còn ở nhà hắn, Đằng Duy Yến có cảm giác mình sai rồi, trời ạ, cô hình như đã bị lừa vào hang sói Trái tim đập thình thịch.
Từ phần cổ trở lên đỏ bừng như người say rượụ "Chú...
chú nói gì vậy?" "Chú...
chú nói gì vậy?" Triệu Dịch Đông còn chưa thôi ý cười, hắn nheo mắt nhìn cô "Rất kích thích.
Tuy nhiên cháu chỉ nên biết thôi, đừng có thử." "Chú mà không nói thì tôi cũng đâu có nghĩ đến " Hắn chỉ cười mà không đáp, thản nhiên đi vào trong phòng khách đặt túi bvs lên bàn, xắn tay áo sơ mi lên bắt đầu đi vào bếp làm cho cô chút đồ ăn.
"À phải rồi quên nói, quần áo tôi ở trong phòng, cháu vào tìm xem chiếc nào hợp thì mặc.
Cháu có thể tùy ý dùng nhà vệ sinh." Triệu Dịch Đông từ trong bếp vói người ra, dáng vẻ bận bịu hệt người đàn ông đã có gia đình.
Đằng Duy Yến nhìn thấy cảnh này, nghĩ hắn vì mình mà lăn xả như vậy cho nên tạm thời có thể tha thứ cho mấy lời cợt nhả kia.
Tầm hai mươi phút sau hắn từ trong bếp bưng ra hai bát mì nóng hổi, cởi tạp dề, gọi "Ra ăn trưa nào Duy Yến, sao thế, sao còn thay chưa xong?" Đâu rồi nhỉ, sao không thấy cô bé đáp vậy?
"Duy Yến, cháu gặp vấn đề gì sao?" Triệu Dịch Đông tiến gần đến phòng mình, áp tai lên cửa lắng nghe, bên trong không có lấy một tiếng động.
Lông mày hắn nhíu lại thật chặt.
Không lẽ đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi?
Vào lúc hắn đang muốn tung cửa xông vào thì giọng của cô vang lên gấp gáp "Cháu ra ngay đây " Cửa phòng bật mở, Triệu Dịch Đông nhìn thấy cô mặc chiếc áo sơ mi màu trắng rộng thùng thình của hắn bẽn lẽn đứng đó, ba vòng chuẩn mực, đôi mắt phiếm hồng, tròng mắt có