⬅ Trước Tiếp ➡

gãy rồi, còn qua chỗ Thục Nghi làm gì nữa?
Lỡ nửa đêm cô ấy thèm khát nhan sắc của anh, cô ấy ngồi lên một cái chắc gãy luôn xương sống ” Đêm đó, Hà Tĩnh dẫn anh em đi dọn dẹp lại sòng Vĩnh Gia, rồi đi tuần phố thu tiền theo đúng quy củ.
Đêm mùa hạ nồng nàn, đèn hoa rực rỡ, người đi đường thưa thớt, hoặc lầm lũi đi một mình, những sạp hàng rong khói tỏa nghi ngút.
Hà Tĩnh đi trên phố, nhìn Hà Võ và Đầu Đinh cười đùa giỡn hớt.
Mùi nước hoa của mấy cô gái đứng đường nồng nặc, những ngón tay thon dài khẽ khều vạt áo khách qua đường, miệng dẻo quẹo “Anh đẹp trai ơi”, “Chú đẹp trai ơi”, “Giá chỗ em rẻ nhất, đảm bảo thử là ghiền”.
Mọi thứ vừa tầm thường vừa quen thuộc.
Chủ sòng nào đưa tiền sòng phẳng nhất, bà chủ tiệm nào mỗi lần trả tiền đều hận không thể đổi hết sang tiền xu để bọn anh phải chửi thề khi đếm từng đồng.
Máu me, bạo lực, tham sân si, nhưng tất cả lại nhạt nhẽo như nhai sáp, chẳng chút vướng bận.
Nơi này chưa bao giờ cho anh một cảm giác thuộc về.
Ở đây, tiền bạc và lợi ích mới là luật lệ, còn hạng bán mạng ngoài đường ngoài chợ như anh thì chẳng bao giờ thiếụ Chết một mình anh, vẫn còn hàng ngàn hàng vạn kẻ khác, đắp xây nên một thời đại phồn hoa thay đổi từng ngày.
Quê anh là một làng chài ven biển, từ nhỏ anh đã lớn lên trong mùi gió biển ẩm ướt và vị đắng cay của cuộc đời.
Ba anh bẩm sinh là kẻ nhu nhược, khi Hà Võ vừa chào đời, ông ta đã theo một phú bà lớn hơn mười mấy tuổi cao chạy xa bay, bặt vô âm tín.
Mẹ anh trái lại rất cứng cỏi, ngậm đắng nuốt cay nuôi hai con khôn lớn, rồi gục ngã trên giường bệnh và qua đời năm Hà Tĩnh mười hai tuổi.
Hai thiếu niên ấy đã sống sót một cách chật vật, lảo đảo dắt díu nhau đi qua những năm tháng trưởng thành đầy sóng gió.
Cũng chỉ vì cái “giấc mộng tìm vàng” từ lời kể của người đời, họ mới đánh liều mạng sống để dấn thân lên hòn đảo này.
Để rồi phát hiện ra, ngay cả sinh tử bản thân cũng chẳng thể tự nắm giữ.
Không phải bến cảng nào cũng thổi cùng một luồng gió.
Anh là con sóng bị thời đại xô đẩy đập vào ghềnh đá, chỉ có thể theo thủy triều quay lại biển khơi, cuốn về một phương trời khác.
Cơn bão vẫn chưa đổ bộ, dư vị nóng bức của mùa hè vẫn còn vất vưởng.
Làn gió biển dính dấp cuộn từ nam ra bắc, vén lên bức màn cho một đêm dài say sưa không dứt.
Đám đàn em Tân Nghĩa diện vest bảnh bao, đủ mọi dáng hình nhưng đều chung một sắc đen tuyền, che đi những hình xăm thanh long, bạch hổ, đại bàng vồ thỏ trên lưng trên ngực, thoắt cái biến hình thành những tinh anh cổ cồn trắng.
Tay cầm đủ loại quà cáp sang trọng, hoặc đơn giản là một phong bao giấy đỏ dày cộm đầy mê hoặc, tất cả đều hướng về tiệc mừng thọ 50 tuổi của Tưởng Nhị gia.
Tưởng Hưng, người thường gọi là Tưởng Nhị Tân Nghĩa, có tài bắn súng thần sầụ Hai mươi năm trước, bằng lá gan kinh thiên động địa, ông ta dùng một khẩu AK 47 khống chế máy bay chở khách của Philippines tới sân bay quốc tế Don Mueang Thái Lan , chấn động cả Đông Nam Á.
Sau khi trốn sang Hồng Kông, ông ta ngồi vững ở vị trí đầu bảng thế lực súng ống tại đây, nắm giữ 40% giao dịch vũ khí


⬅ Trước Tiếp ➡