Chương 6
cũng hên thật, có thằng em Hà Tĩnh một chấp năm còn bảo vệ được chú rút lui trước.
A Cường này, hay là chú ra phố Miếu tìm thầy bói xem lại bát tự đi, biết đâu mệnh chú có quý nhân phù trợ, sau lưng có người gánh giùm đấy.” Hà Tĩnh đón nhận nụ cười đầy ẩn ý của Nghê Thiếu Tường.
Một hai năm nay, Nghê Khoan cũng ít nhiều nghe người bên cạnh nhắc về Hà Tĩnh.
Chẳng qua cũng là chuyện truyền miệng trong giới giang hồ, nào là Hà Tĩnh đánh đấm dũng mãnh ra sao, dẹp loạn cho Trương Vĩnh Cường bao nhiêu vụ con bạc cứng đầụ Ít nhất trong thời gian Trương Vĩnh Cường quản lý sòng bạc, tiền nộp về chưa bao giờ thiếu một xụ Lần này ngay cả Nghê Thiếu Tường cũng đích thân nhắc tới, ông không thể không đánh giá lại người thanh niên mà trước nay ông chưa từng để mắt kỹ này.
Hà Tĩnh nhạt giọng lên tiếng “Nghê thiếu quá khen, làm việc cho đại ca là bổn phận của tôi.” Chạm phải ánh mắt của Nghê Khoan, anh liền dời mắt đi, anh nhìn chằm chằm vào chén trà nóng đang bốc khói trong tay Trương Vĩnh Cường.
Trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên Nghê Thiếu Tường quá nông cạn và nhàm chán.
Đường đường là nam tử hán mà lại chơi cái trò khích tướng, chia rẽ trẻ con này.
“A Cường à, ra đời làm ăn không phải cứ hùng hục nắm đấm là được, phải dùng cái đầụ” Nghê Khoan nghiêng người tới trước, vóc dáng ở tuổi ngoài bảy mươi vẫn gọn gàng, phong thái đầy áp chế.
Ông chỉ ngón tay vào đầu mình “Cậu làm Đường chủ, cai quản địa bàn ra sao lẽ nào còn đợi tôi cầm tay chỉ việc?
Đất Hồng Kông này không phải của riêng Tân Nghĩa, kẻ nào cũng muốn trèo cao, muốn giàu sang cả.
Cậy mỗi sức mạnh thôi à?
Một viên đạn găm giữa mặt, vứt xác xuống biển Đông Bác Liêu thì ngay cả người nhà cũng đừng hòng nhận ra cậụ” “Dạ, dạ, Nghê lão dạy bảo rất đúng.” Trương Vĩnh Cường không dám ngẩng đầu, giọng lí nhí như con gà chọi bại trận.
“Ba, dù sao không có công lao cũng có khổ lao, hay là cho A Cường dẫn người đi cướp lại mấy cái sòng của 14K xem như bù lỗ.” Nghê Thiếu Tường nói nhẹ như không, nhưng lại đặt ra một cái thang khó leo cho Trương Vĩnh Cường.
Anh ta chỉ còn cách tiếp lời “Nghê thiếu đã dặn, cháu nhất định sẽ làm.” Nghê Khoan cảm thấy mình thực sự già rồi, thế mà cũng có lúc mủi lòng.
Nếu không phải đã hạ quyết tâm nghỉ hưu, ông cũng chẳng dễ dàng bỏ qua cho Trương Vĩnh Cường như vậy.
Ông đứng dậy, những ánh mắt trong phòng cũng dời theo, ông đưa tay nhận lấy chén trà đã nguội quá nửa.
“A Cường, chén trà này là cơ hội cuối cùng tôi dành cho cậụ” Nghê Khoan nhấp một ngụm rồi chậm rãi đặt xuống bàn.
“Sống cho ra hồn vào.
Cái ghế Đường chủ này, cậu không ngồi nổi thì ngoài kia thiếu gì kẻ đang thèm khát.” Lá trà theo lời nói ấy chìm nghỉm xuống đáy chén.
Rời khỏi nhà họ Nghê, Hà Võ lái xe đưa Trương Vĩnh Cường và Hà Tĩnh về tiệm trà đạo Ứng Ký ở đường Thái Bình.
Cánh cửa kính đôi vẫn bám đầy dầu mỡ và bụi bặm như cũ, chỉ đến ngày 28 Tết dọn dẹp nhà cửa mới được lau chùi lấy lệ vài cái.
Những viên gạch mosaic màu xanh trắng đan xen, sofa giả da đã mòn đến bạc màụ Chiếc quạt trần được treo tạm bợ bằng một sợi dây sắt gỉ, bật đến số 3 là kêu kèn kẹt như tiếng quỷ hú, thực khách thường lầm tưởng