⬅ Trước Tiếp ➡

như bay từ cửa sòng bạc vào.
Đôi chân ngắn chạy như bị quỷ đuổi, tốc độ trăm mét ngang ngửa tên lửa quốc phòng.
Trương Vĩnh Cường nhíu chặt mày, cho đến khi người đó gào lên thảm thiết “Anh Cường Anh Cường ơi ” Hà Tĩnh ngoái đầu, nhìn tên đàn em Du Điều lảo đảo lao đến trước bàn “Làm cái quái gì thế ” “14K… Đại Hùng… Anh Cường, chúng nó đến rồi ” Du Điều thở hồng hộc như bị cắt mất một lá phổi, chân run lẩy bẩy, nói không thành tiếng.
Cậu ta chỉ tay ra ngoài cửa, chỉ thấy đường chủ 14K là Đại Hùng dẫn theo một đám đàn em đằng đằng sát khí, nghênh ngang đá cửa bước vào.
Đại Hùng người như tên, to lớn hùng hổ.
Nhìn kỹ lại, thịt thừa trên mặt gã chảy xệ ép vào hốc mắt, gọi là Đại Phì thì đúng hơn.
Gã nhìn quanh một vòng, ngước lên thấy sắc mặt Trương Vĩnh Cường đen như nhọ nồi.
“Đại Hùng, mày gan đến mức dám đến địa bàn Tân Nghĩa gây sự à?” Trương Vĩnh Cường rút cây rựa từ dưới gầm bàn, đứng lên dẫn đầụ Khách khứa trong sòng bạc tức khắc chạy tán loạn.
Giang hồ thanh toán nhau còn đáng sợ hơn cảnh sát kiểm tra, sơ suất một chút là bị Diêm Vương điểm danh ngay.
“Có gì mà không dám?
Tao chấm cái ổ nát này là do tổ tiên chúng mày tích đức đấy.” Bản mặt bóng dầu của Đại Hùng mang đầy vẻ khinh khỉnh.
Trương Vĩnh Cường nhổ một bãi nước miếng xuống đất, chửi thề một tiếng rồi vung rựa lao thẳng về phía Đại Hùng.
Một tín hiệu không lời bùng nổ, tất cả mọi người như được triệu hồi, vớ lấy hung khí lao vào nhaụ Tiếng gào thét, tiếng rách da xẻ thịt vang lên khắp nơi, những cú đấm thép nện vào da thịt.
Dường như tất cả những kẻ có huyết hải thâm thù trên đảo Hồng Kông đều tụ tập cả vào căn phòng rộng 200 mét vuông này.
Tuy người Trương Vĩnh Cường không cao nhưng linh hoạt, lăn lộn nhiều năm đã thâm nhuần đạo sinh tồn “đánh rắn dập đầu, đánh người cứ loạn mà phang”, cầm dao truy đuổi Đại Hùng.
Đại Hùng cầm dao chống đỡ được hai nhát thì bỏ cuộc, như một con chuột béo rơi vào thùng dầu, chạy vòng quanh mấy chiếc bàn mạt chược xanh thẫm để né dao.
Chớp mắt một cái, Trương Vĩnh Cường nhảy vọt lên bàn, vươn tay trái tóm lấy cổ áo Đại Hùng.
Đại Hùng lảo đảo ngửa ra sau, mỡ trên người run lên bần bật vì sợ hãi.
Mắt thấy cây rựa bên tay phải Trương Vĩnh Cường sắp bổ xuống cái bụng phệ của mình, một tên đàn em 14K đứng cạnh đột ngột túm lấy cổ chân Trương Vĩnh Cường, khiến gã mất thăng bằng ngã nhào xuống đất.
Đại Hùng thoát thân, vung dao chém thẳng vào chân trái Trương Vĩnh Cường.
Trương Vĩnh Cường thét lên đau đớn, ôm lấy cái chân đầm đìa máu cuộn tròn dưới đất, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
“Anh Cường ” Hà Tĩnh từ bên cạnh xông ra, nghiêng người nhảy lên bàn rồi tung cú đá điêu luyện.
Đại Hùng bị trúng đòn vào lưng, đổ nhào về phía trước, con dao trong tay rơi loảng xoảng.
Hà Tĩnh thừa thắng xông lên, chém một nhát sâu hoắm vào lưng Đại Hùng.
Tiếng kêu gào hòa cùng mùi máu tanh nồng, vết chém dài hàng chục centimet nhìn mà phát khiếp.
Cơn hưng phấn từ bạo lực nguyên thủy giống như con cá mập trắng đói khát thấy một giọt máu hòa vào đại dương, điên cuồng lao đến để tận hưởng cảm giác xé xác con mồi.
Đôi mắt Hà Tĩnh vằn lên tia máu, tối tăm u ám, con dao trong tay anh


⬅ Trước Tiếp ➡