Chương 16
hiệu cho Hà Tĩnh.
Hà Tĩnh cầm lấy chai Remy Martin gần mình nhất, vặn nắp rót đầy hơn nửa ly không chút khách sáo, chất lỏng màu hổ phách xoay tròn sóng sánh.
Anh nghiêng ly về phía Nghê Thiếu Tường “Cảm ơn Nghê thiếu đã xem trọng, quy tắc bang hội là kẻ dưới chỉ biết nhìn theo đại ca mà làm.
Ly này tôi kính anh, có việc gì anh cứ dặn dònan” Yết hầu chuyển động, anh uống cạn trong một hơi.
“A Tĩnh chơi phụ nữ không được, nhưng tửu lượng thì gắt hơn cả Lý Bạch đấy.” “Anh Cường, anh lén đi học bổ túc ban đêm à?
Ngay cả Lý Bạch cũng biết ” “Hà xử Lý Bạch, ba chị em Kim Bình Mai đêm đêm còn hẹn hò với tao trong mộng đây nàynan” “Không ngờ anh lại là Tây Môn Khánh của Tân Nghĩa đấynan” “Ha hanan” Tán gẫu tào lao, miệng đầy lời nhảm nhí vốn là “tuyệt kỹ” của đám giang hồ.
Cũng dễ hiểu thôi, bởi đám người mình trần xăm trổ, thấy cảnh sát còn sợ hơn thấy ma này vốn chẳng ai kỳ vọng gì vào trình độ học vấn.
Họ thụ hưởng giáo dục từ đường phố, nơi mà tấm bằng tốt nghiệp cuối cùng chính là tấm bia mộ của chính mình.
Nghê Thiếu Tường thu lại thần sắc hung ác, chuyển sang giọng điệu bàn công việc “Một tháng nữa, tôi có một lô hàng từ Thái Lan về, độ tinh khiết cao đến mức phi lý, gắt hơn tất cả loại ‘hàng số 4’ trên thị trường hiện nay.
Mấy loại hàng rời Nam Mỹ, Bắc Mỹ gì đó đều phải dẹp sang một bên, lúc đó cả Hồng Kông phải quỳ xuống cầu xin tôi đổ hàng.
Nhưng lần này, tôi cần vài gương mặt lạ.” “A Tĩnh, lần này chú giúp tôi làm người vận chuyển, chú thấy sao?” Một ly Remy Martin trôi xuống bụng, sắc mặt Hà Tĩnh vẫn không chút thay đổi.
Đã bước chân vào Hồng Môn là phải chấp nhận đi trên dây thép, giữa một bên là lợi nhuận kếch xù và bên kia là án tù chung thân.
Kẻ gan lớn thì ăn no, kẻ gan nhỏ thì chết đói.
Nhưng không, đó là kịch bản của đám đại ca.
Còn đàn em?
Họ chỉ có thể cúi đầu nghe lệnh, để rồi ngồi cái tù lâu nhất và cầm những đồng tiền ít ỏi nhất.
Muốn làm người cầm lái à?
Tham vọng đấy, nhưng đừng quên chân lý một kẻ thành danh thì vạn người làm ma.
Trước khi muốn bước lên đỉnh cao, hãy soi gương xem bản thân mình có đủ chín cái mạng để chết thay cho cái giấc mộng vương giả đó không.
“Nghê thiếu đã dặn, tôi đương nhiên sẽ làm.” Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Hà Tĩnh không phải hạng cứng đầụ Dù không ưa Nghê Thiếu Tường, nhưng anh cũng chẳng phải hạng gái điếm mới vào nghề mà phải làm giá.
“Tốt, đến lúc đó tôi sẽ nói chi tiết, xong đơn này, sẽ không thiếu phần tốt cho các cậu đâụ” Nói xong gã nâng ly, mọi người cùng uống.
“Sắp tới tôi còn định nhập một lô quân hỏa từ Nga về.” Nghê Thiếu Tường rít một hơi xì gà, nhướng mày nhìn Trương Vĩnh Cường, “Có hứng thú không?” “Quân hỏa?
Là hàng bên chỗ Tưởng Nhị gia sao?” Trương Vĩnh Cường không hiểụ “Hừnan” Nghê Thiếu Tường cười khẩy, “Tân Nghĩa còn chưa đến lượt Tưởng Nhị sắp xếp việc cho tôi làm.
Lão già rồi, lại chỉ có mỗi một đứa con gái, thì còn làm nên trò trống gì?
Giờ bảo lão cầm súng không biết tay có run không nữa.” Trương Vĩnh Cường cười gượng “Bên cạnh Tưởng Nhị gia có tên Liêu Thắng đó, nói gì thì cũng tính là nửa đứa con trai, có khi sau này lão giao lại cho