⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

luôn đi, đỡ chạy tới chạy lui, thật là phí xăng.” Không phải lần đầu Lục Bách Trình đề cập đến chuyện sống chung, Khương Phi suy nghĩ một chút mới đáp “Chẳng phải bây giờ em cũng xem như là ở bên này sao?” Cùng lắm là thiếu mỗi làm lễ dọn nhà.
Lục Bách Trình không nói, sống chung và ngủ lại, thực sự không giống nhau, bởi vì tính ra thời gian bọn họ có thể sớm chiều ở bên nhau cũng không phải là nhiềụ Ít nhất là kém xa so với những gì anh mong đợi.
Nhưng anh cũng không phản bác, chỉ là đứng dậy đi ra khỏi phòng, nói “Cũng đúng.” Khương Phi mím môi lại, nhìn bóng lưng anh, chớp mắt mấy cái, gọi anh lại, hỏi anh có muốn đi họp mặt bạn cấp ba không.
“Không sắp xếp được thời gian.” Khương Phi nhận ra anh thực sự không vui, nên tắt ghế massage, bấy giờ trong tay không có gì vướng bận lại theo phản xạ, nâng cùi chỏ tay lên, cắn cắn móng tay, hỏi anh “Ngày đó anh có việc gì à, em không muốn phải đi một mình đâụ” Lục Bách Trình tựa như có mắt sau lưng, đột nhiên xoay người, sải vài bước đã đến bên cô, rút ngón tay từ trong miệng cô ra, “Tật cắn móng tay của em bao giờ mới bỏ được, muốn anh bôi cái đó lên nữa phải không.” “Cái đó bôi vào đắng lắm.” “Làm vậy cho em chừa cái tật xấu này đi.” Khương Phi nhìn lại móng tay của mình, thực ra thì có Lục Bách Trình ở cạnh nên móng tay cô cũng hơi dài ra rồi, chứ hai năm trước ấy hả, phải nói là hoàn toàn trụi lủi, không thể nhìn nổi.
Cô lẩm bẩm “Anh thấy người đẹp thành phố nào, móng tay lại bị bôi nước đắng mỗi ngày chưa?” Lục Bách Trình nắm tay cô, lại nói “Đi cũng phải giả vờ xa lạ, vậy không đi còn hơn.” Hô hấp Khương Phi như ngừng lại, tựa như tâm tư bị đâm thủng, sau lại nghe anh nói tiếp “Em xong thì anh đến đón.
Đừng có gặm móng tay nữa.” Lục Bách Trình nói đi cũng phải vờ như xa lạ, cũng không hề nói oan gì cho Khương Phi.
Cô và Lục Bách Trình từ năm lớp mười một đã ở bên nhau, tính đến hiện tại cũng đã từng chia tay hai lần.
Lần đầu là hồi năm thứ ba Đại học, Lục Bách Trình muốn đi trao đổi sinh viên ở nước ngoài một năm, cô lại không muốn yêu xa, đòi chia tay.
Lục Bách Trình nghe xong, nhìn cô một hồi lâu rồi bỏ đi, nhưng không đến hai ngày đã quay trở về tìm cô, đưa cho cô một bản phân tích các điều kiện ở nước ngoài.
Từ thời gian, không gian đến cả những yếu tố di động, vấn đề gì cũng lôi ra phân tích cặn kẽ, rồi đưa ra kết luận là bọn họ không cần chia tay.
Lúc đó, cô như rơi vào trong sương mù, còn chưa phản ứng được gì, anh lại hỏi cô có đói bụng không, rồi một hai lôi cô đến nhà ăn, ăn một bữa sườn ninh, thế là xem như hai người đã làm lành.
Về lần chia tay thứ hai thì tình huống hơi phức tạp hơn chút.
Thời điểm đó cô phát hiện bản thân không phải cứ nhất thiết phải có Lục Bách Trình mới được, nhưng trừ Lục Bách Trình ra, ai cô cũng xem thường.
Lần thứ hai chia tay là do Lục Bách Trình nói, anh không xuống nước, cô thì bướng bỉnh tự cho mình là đúng, nên cũng không có động thái níu kéo.
Vì thế hai người tách ra hai năm, cho đến lúc gặp lại nhau ở biển Tây , tình cũ không rủ cũng tới, vừa gặp, củi khô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡