Xà Mỹ Dụ Hồn
Chương 12:
⬅ Trước Tiếp ➡
Đầu lưỡi to dày thè ra liếʍ qua mép huyệt, mô phỏng tư thế giao hợp đút vào trong âʍ đa͙σ. Thanh Châu cực kỳ mẫn cảm, trong huyệt ướt sũng rất nhanh, trơn trượt nhóp nhép.
"Thật nhiều nước." Huyền Tiêu thấp giọng mở miệng, tựa hồ cười nhẹ một tiếng, lại tựa hồ không có.
Hơi thở nóng hổi của nam nhân làm bỏng nơi riêng tư, toàn thân Thanh Châu đều run lên một cái, ngón tay trắng tinh tế khó nhịn mà cuộn mình, theo tốc độ động tác của nam nhân chôn ở hoa huyệt càng ngày càng nhanh hơn, cảm giác chỗ mẫn cảm bị nhiều lần kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm cái bụng bằng phẳng của Thanh Châu cong lên.
"A..., muốn tiểu." Tựa hồ có chút khó có thể mở miệng, sắc mặt hoàn toàn đỏ lên, Thanh Châu nhỏ giọng nói, "Huyền Tiêu, ngươi đừng..."
Cảm giác bụng dưới nóng trướng càng rõ ràng hơn, một loại cảm giác không thể khống chế chưa từng biết đến, lượng lớn âm thủy phun ra. Huyền Tiêu đều tiếp được, yết hầu chuyển động, nuốt xuống.
Hắn giương mắt nhìn về phía Xà yêu, hai gò má mỹ nhân đỏ hồng, kiều diễm vô cùng, "Đây không phải là nướ© ŧıểυ, đây là triều phun."
Thanh Châu có chút trở nên ngượng ngùng, cảm giác mình sống năm trăm năm, còn không hiểu biết bằng người ta mới hai mươi tuổi.
Gia tộc Huyền Tiêu thập phần hiển hách, đệ tử của Thế gia Đại tộc này, ước chừng lúc mười ba mười bốn tuổi trong gia tộc sẽ sai một nha hoàn thông phòng, để làm cho các thiếu gia hiểu rõ thân thể nữ nhân.
Trong Huyền gia đương nhiên cũng cho Huyền Tiêu một nha hoàn thông phòng, nhưng lại trực tiếp bị từ chối. Gia đình giàu có rất phổ biến chuyện ba vợ bốn nàng hầu, nhưng phụ thân Huyền Tiêu lại chỉ cưới một nữ nhân, hơn 20 năm qua vẫn tình thâm như trước. Hướng lên trên, ông nội của hắn cũng chỉ cưới một mình bà nội.
Mưa dầm thấm đất, tiềm thức Huyền Tiêu cũng hiểu được, yêu nhau hẳn là chuyện hai người, mà thành thân cùng phòng sinh con, cũng phải dựa trên nền tảng này.
Tuy rằng chuyện ở Diễm Quỷ Từ đúng là ngoài ý muốn, nhưng không thể phủ nhận chính là, sau lần ân ái vội vàng đó, con Xà yêu này đã có một sức nặng khác hẳn trong lòng hắn.
Huyền Thiếu gia có kiến
thức lý luận phong phú, nhưng tâm cơ lại vô cùng ngây thơ, không giỏi ngụy trang, may mà gặp phải yêu quái ngốc nghếch như Thanh Châu nên tránh được nguy cơ bại lộ.
Huyền Tiêu liếʍ láp vết nước trên môi, độc rắn hoành hành trong cơ thể cũng có xu hướng giảm bớt, hắn khẽ cụp mắt xuống, hai ngón tay mảnh khảnh chậm rãi chui vào trong động hoa, da thịt mềm mại đỏ bừng, nóng như lửa đốt, giống như đang khát cầu cái gì đó tiến vào, mềm mại quấn lấy đầu ngón tay của hắn hút vào.
Tay Huyền Tiêu là tay của người luyện kiếm, trắng như ngọc lạnh, khớp xương rõ ràng, bụng ngón tay có nốt phồng dày. Cảm giác bị ngón tay đùa bỡn, cùng cảm giác bị đầu lưỡi đùa bỡn, cũng không hoàn toàn giống nhau.
Hai ngón tay Huyền Tiêu căng ra một cái lỗ nhỏ, thật lâu không có hành động gì, Thanh Châu rủ xuống nhìn hắn, phát hiện hắn đang rất nghiêm túc quan sát bên trong bản thân. Đốt ngón tay ở bên trong rút ra chọc vào, dính nhớp giữa hai đầu ngón tay.
"Bên trong là bộ dạng gì vậy?" Thanh Châu hỏi.
Trên mặt nàng có một loại thần sắc còn chưa phục hồi lại tinh thần từ trong cao triều, mắt hạnh híp lại, đuôi mắt hơi hơi nhếch lên, hiện ra Yêu khí vừa xinh đẹp lại quyến rũ.
Ngón tay Thanh Châu vùi vào đầu tóc hắn xoa nhẹ một chút, may mắn Huyền Tiêu vốn tóc dài, bằng không sẽ bị nàng xoa lộn xộn hết cả lên.
Thanh Châu một mực bảo trì tư thế tách chân ra, hơi mệt chút, nên nâng bắp chân lên giẫm ở trên bờ vai dày rộng của Huyền Tiêu, nhẹ giọng hỏi, "Ngươi chưa từng có xem qua chỗ này của nữ nhân sao?"
Huyền Tiêu ngước mắt nhìn nàng một cái, bỗng dưng cầm chặt bắp chân của nàng kéo xuống một phát, Thanh Châu vội vàng không kịp chuẩn bị ngã vào trong suối nước nóng, trong nháy mắt tiếp theo, dươиɠ ѵậŧ to lớn phá vỡ tầng tầng lớp lớp thịt cắm vào nơi sâu nhất.
Thanh Châu bị hắn dùng tư thế mặt đối mặt đi vào, ngửa đầu rêи ɾỉ một tiếng, ôm lấy cổ của hắn, hai chân cũng thuận thế quấn lấy vòng eo rắn chắc hữu lực của hắn, ôm lấy lưng của hắn kéo hắn cắm sâu hơn vào trong cơ thể.
Cảm giác hư không được lấp đầy phi thường tốt, Thanh Châu phát ra một tiếng than thở thoải mái.
Lỗ thịt chặt khít, cái chỗ cực nóng kia của Huyền Tiêu lại rất lớn, nàng có thể cảm nhận được tất cả chi tiết rõ ràng rành mạch.
"Thật thoải mái." Thanh Châu thấp giọng nói, nàng rất hồn nhiên, rồi nửa điểm cũng không ngượng ngùng, thái độ với tình ái ngay thẳng lại thản nhiên, thanh thuần lại dâʍ đãиɠ, hình dung đúng là bản chất của Xà yêu.
Váy mỏng màu cánh sen lơ lửng trên mặt nước, nước gợn lăn tăn, biểu hiện động tác kịch liệt dưới mặt nước. Huyền Tiêu làm nàng rất tàn nhẫn, mỗi một lần đều rút toàn bộ đi ra, lại chui vào toàn bộ. Dươиɠ ѵậŧ khấy động làm nước suối ấm áp cũng chui vào, lại bị phỏng dươиɠ ѵậŧ to dài cứng rắn đè ép đi ra.
Quần áo sớm đã rời rạc, cái yếm cũng bị cọ qua một bên, bầu vυ" rất tròn lộ ra, được một bàn tay to lộ rõ gân xanh vuốt ve, móng tay được cắt gọn gàng gảy gảy đầṳ ѵú đỏ hồng, đùa bỡn nó mềm mại phình to, lại há miệng hút bên kia.
Bờ mông nàng là được bưng lấy, tư thế chính diện bị đối phương tùy ý ra vào. Sau lưng chống trên vách ao, cúi đầu nhìn mặt mày thâm sâu của nam nhân anh tuấn, càng xem càng muốn, nhịn không được hôn lên trán và tóc của hắn.
"Huyền Tiêu, Huyền Tiêu, ta rất thích ngươi." Thân dưới bị mạnh mẽ xỏ xuyên qua, thanh âm nàng mang thêm vài phần thở gấp, ngọt ngào rung động. Tiếng thút thít nức nở nghẹn ngào, giống như động vật nhỏ nào đó đáng yêu đáng thương, tìm kiếm sự vuốt ve của chủ nhân.
Huyền Tiêu há to miệng, trong lần ân ái này, lần đầu tiên hắn đáp lời với Thanh Châu, "Vì sao?" Nét mặt của hắn hoang mang, "Chúng ta không phải mới gặp mặt lần thứ hai sao?"
Nhưng vui mừng trong mắt Thanh Châu không giống như giả bộ.
"Ngươi đã cứu ta à..."
Lại tới nữa. Xà yêu nói mình khi còn bé đã thả nàng, cho nên nàng mới có thể liều mạng, trở về báo ân. Bảy tám tuổi cũng nên nhớ được một số chuyện rồi, nhưng mà trong đầu Huyền Tiêu cũng không có ký ức thả một Xà yêu.
Lui một bước mà nói, coi như là hắn thật sự thả Xà yêu, trong tộc gia giáo sâm nghiêm, cho dù lúc ấy chỉ là một đứa trẻ, cũng nhất định sẽ bị trừng phạt, nhưng Huyền Tiêu cũng không trí nhớ gì về việc này.
Huyền Tiêu nghĩ một lát, không có đầu mối, dứt khoát dùng toàn bộ sức lực mà làm nàng. Dưới nước thanh tịnh, có thể trông thấy bờ mông tròn trắng như tuyết vểnh lên của Thanh Châu bị đυ.ng ra từng trận sóng thịt.
Thanh Châu nức nở nghẹn ngào, hai tay ôm ở sau lưng của hắn quấy loạn: "Ôi, thật nhanh, Huyền Tiêu, chậm một chút..."
Thanh Châu bị hắn làm ra hai lần cao trào, vách thịt siết chặt, sít sao bao phủ hút lấy Huyền Tiêu nửa bước khó đi, cầm chặt hai cái chân trắng, dùng sức thọc vào trong hoa huyệt lầy lội, chống lên chỗ sâu nhất xuất tinh.
Dươиɠ ѵậŧ vùi ở trong hoa huyệt, giống như một cự mãng ngủ say, bắn một lần cũng không có bất kỳ dấu hiệu mềm xuống nào. Lúc Huyền Tiêu rút nó ra, dịch trắng đυ.c cũng theo đó tuôn ra, trượt vào trong hồ nước.
Huyền Tiêu sờ lên cổ, lúc Thanh Châu cao trào bị cắn một cái, nhưng lần này nàng đã có kinh nghiệm, không duỗi răng nanh.
Thanh Châu bị hắn thè lưỡi ra liếʍ phun một lần, lại bị làm phun một lần, toàn thân đều mềm nhũn nằm nằm sấp, nửa điểm sức lực cũng không có, nếu không phải được Huyền Tiêu bóp eo, nàng có thể cứ thế trượt vào trong nước.
Huyền Tiêu lật người nàng lại, đỡ dươиɠ ѵậŧ cứng rắn, dùng tư thế đưa lưng cắm vào.
Phía sau lưng mảnh khảnh của Thanh Châu không có một chút thịt thừa, khuỷu tay nàng chống trên đồng cỏ mềm, hai chân mở rộng ra, thừa nhận va chạm đến từ phía sau. Phần hông Huyền Tiêu kề sát mông thịt của nàng, mỗi lần nhẹ nhàng rút ra, rồi lại dùng sức cắm sâu vào.
⬅ Trước Tiếp ➡