Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

Cánh tay chắc khoẻ của Trần Tông Nguyên đặt lên eo cô, giữ cô lại, rồi lại nói “Ngốc nghếch.” Trang phục mùa hè mỏng manh, tay của Trần Tông Nguyên như đang trực tiếp cảm nhận làn da mềm mại dưới lớp áo của cô.
Eo của Trần Chi nhỏ đến mức chỉ cần hai bàn tay là anh đã có thể ôm trọn, cũng chẳng hiểu cô ăn nhiều như vậy mà thịt đi đâu hết.
Trần Tông Nguyên liếc nhìn sang, trông thấy lồng ngực của Trần Chi phập phồng theo nhịp thở.
À, hoá ra là dồn hết vào đây rồi.
“Nước Cam này, sao em chẳng bao giờ nổi giận thế cả?” Trần Tông Nguyên nói rồi thả chân cô ra.
Trần Chi hậm hực trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó quay lưng bước lên lầụ Không phải Trần Chi không biết tức giận, những có ai lại dám nổi giận với người được coi là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí gia chủ tiếp theo của nhà họ Trần?
Cô đâu ngu ngốc đến thế.
Trần Tông Nguyên nhìn thoáng qua những ngón tay còn vương chút hơi ấm, khẽ mỉm cười, sau đó vẫy tay ra hiệu cho quản gia đang đứng đợi từ xa.
“Hôm nay ai làm món đậu phụ Ma Bà vậy?” Quản gia đáp “Người mới đến khoảng một tháng trước ạ.” Trần Tông Nguyên “ồ” một tiếng, không nói thêm gì.
Quản gia đã hiểu ý anh, liền quay người đi xuống bếp và đuổi việc người đó.
Trần Vinh đã lớn tuổi nên ăn sớm nghỉ sớm.
Trần Tông Nguyên nhìn đồng hồ, mới hơn tám giờ tối nhưng trong nhóm chat vài người bạn của anh đang quậy tưng bừng, nói về một chỗ mới mở, cứ khăng khăng mời anh qua đó chơi.
Trần Tông Nguyên tiện tay lấy một chiếc chìa khóa xe trong phòng rồi lái xe lao vút trên con đường nội đô.
Vào lúc tám giờ, lượng xe cộ ở Bắc Kinh đông nghịt, đường phố đã kẹt cứng không nhúc được.
Trần Tông Nguyên lái một lúc, thấy đường xá đã hoàn toàn tắc nghẽn.
Anh mất kiên nhẫn gõ vài cái lên vô lăng, sau đó lục tìm một số điện thoại trong danh bạ.
Chưa đầy mười phút sau khi cuộc gọi được thực hiện, tiếng còi cảnh sát vang lên.
Họ mở ra một con đường ngay trước mặt, dẫn đường cho chiếc Bugatti của anh tiến thẳng tới nơi cần đến.
Câu lạc bộ mới mở có dịch vụ rất chu đáo, gần như vừa thấy xe của anh tiến vào là đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy.
Thang máy lên thẳng tầng cao nhất, giữa chừng không gặp ai khác để đảm bảo tính riêng tư.
Trần Tông Nguyên tay không mang theo gì, chỉ có một chiếc điện thoại trong túi, khi vào cửa thì bị tiếng nhạc chói tai bên trong làm cho nhíu mày, sau đó khẽ “chậc” một tiếng.
"Anh Tông " Căn phòng này rộng hơn hai trăm mét vuông, ánh sáng lập loè, trên chiếc sofa lớn ở giữa phòng có mấy người đàn ông đang ngồi, họ đều là những gương mặt quen thuộc trong giới thượng lưu nên không cần phải giới thiệu thêm.
Trần Tông Nguyên không phải người lớn tuổi nhất, nhưng vừa bước vào, tất cả mọi người đều phải gọi một tiếng “Anh Tông”, không chỉ vậy, còn phải nhường vị trí trung tâm cho anh.
Anh châm một điếu thuốc, kẹp hờ giữa các ngón tay, những người đàn ông xung quanh mỗi người đều ôm ấp một cô gái.
Tất cả những người có mặt ở đây hôm nay đều thuộc tầng lớp thượng lưu tại thủ đô, các cô gái được mời đến để phục vụ họ trông chẳng khác gì những nữ thần mà người ta thờ phụng.
Thuần khiết, trưởng thành, quyến rũ, bốc lửa, ngây thơ, loại nào cũng có,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡