Chương 18
râm, anh tìm một cái ghế dài trong công viên ngồi xuống, ăn qua loa vài miếng.
Nhà hàng mà A Hải đặt món là một nhà hàng món Trung rất nổi tiếng, món sở trường tại đây là đậu hũ Ma Bà, được đựng trong hộp thức ăn tinh xảo, Trần Tông Nguyên trông thấy vậy thì nhớ ngay tới dáng vẻ Trần Chi lúc bị cay đến bờ môi đỏ bừng ngày đó.
Cũng không biết lúc này cô đã ăn uống gì hay chưa.
… Trần Chi chưa được ăn, cô đói đến mức ngực dán vào lưng, thậm chí ngay cả nước cũng chưa được uống một ngụm.
Cho dù rất khó chịu nhưng cô cũng không muốn thu hút sự chú ý của những kẻ bắt cóc vào lúc này.
Cổ tay cô đau nhức do bị còng lâu, đang định đổi tư thế khác thì cửa đột nhiên mở ra, một bóng người lảo đảo do đã uống quá chén bước vào.
Ánh đèn bên ngoài chiếu vào trong, Trần Chi trông thấy chân phải của hắn dường như có chút khập khiễng, bước đi không giống với người thường.
Người đàn ông tháo mũ trùm đầu ra, gương mặt râu ria xồm xoàm của hắn do đã uống rượu nên đỏ phừng phừng, hắn lê bước tiến về phía Trần Chi.
Đôi mắt của hắn híp lại thành một khe hẹp, trong đó chất chứa đầy sự ác ý.
“Em gái của Trần Tông Nguyên, mùi vị chắc chắn không tệ.” Chín giờ tối.
Trần Tông Nguyên đã tăng cường điều tra tại địa điểm mà Vương Mẫn Vĩ thường lui tới gần đây.
A Hải cuối cùng cũng mang đến tin tức hữu dụng trước khi anh mất hết kiên nhẫn.
Mấy hôm trước, Vương Mẫn Vĩ đã trộm một chiếc xe, hắn tuyên bố sắp tới mình sẽ trả hết nợ, vung tay cũng rất hào phóng.
Có người nói lúc hắn bước vào sòng bạc, trên ống quần dính đầy bụi xi măng, mọi người còn cười hỏi hắn có phải ra ngoài làm công nhân xi măng kiếm tiền trả nợ hay không.
A Hải nói đến đây liền phóng to bản đồ trên điện thoại di động “Em đã kiểm tra qua một lượt, cách nơi này ba cây số vừa hay có một nhà máy xi măng bỏ hoang, chưa được sử dụng cho việc khác.” Trần Tông Nguyên gật đầu “Đên đó xem thử đi." A Hải khởi động xe, đi theo hướng dẫn trên bản đồ.
Vị trí của nhà máy xi măng bỏ hoang tương đối hoang vu, sau khi rẽ vào một con đường nhỏ hẹp chỉ đủ cho một chiếc xe thông hành, tốc độ của xe dần chậm lại.
Đây là nơi hẻo lánh nhất ở ngoại ô phía tây, định vị vệ tinh dẫn đường tuy rằng vô cùng chính xác, nhưng vị trí cụ thể cũng không chắc hoàn toàn ăn khớp.
A Hải vừa lái xe vừa tìm kiếm vị trí của nhà máy xi măng.
Đột nhiên, anh ta liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu, nói “Anh Tông, có kẻ bám theo chúng ta.” Trần Tông Nguyên ngồi yên bất động “Tiếp tục lái đi.” A Hải đã đặt súng ở nơi tiện tay, đề phòng tình huống bất ngờ xảy ra.
Chiếc xe này trên đường đến Tây Giao anh ta đã bắt gặp một lần, người trên xe có ý thức phản trinh sát rất mạnh, bám theo rất kín kẽ, trà trộn trong đám xe, vậy nên trước đó anh ta mới không phát hiện.
Thời gian qua đi một khoảng thời gian dài, vậy mà hiện giờ nó lại quẹo vào cùng một con đường nhỏ với xe của họ.
Chuyện quá mức trùng hợp luôn tồn tại mờ ám.
A Hải làm theo lời Trần Tông Nguyên nói, tiếp tục lái xe về phía trước, giữ nguyên tốc độ ban đầụ Xa xa đã có thể nhìn thấy nhà máy xi