Chương 1
Vào tháng tám tại thủ đô, thời tiết oi bức và nóng rát.
Tài xế đưa Trần Chi đến tận cổng, vừa bước xuống xe, hơi nóng ập đến khiến phần trán mịn màng của cô ngay lập tức lấm tấm vài giọt mồ hôi nhỏ.
Cô đeo cặp sách trên lưng, bước vào cổng nhà họ Trần.
Mái tóc đuôi ngựa cao của cô đung đưa theo từng bước chân, trên người mặc bộ trang phục giản dị với áo ngắn tay và quần dài.
Ngoại trừ gương mặt xinh đẹp tinh tế, trang phục trên người không có thứ gì cho thấy cô là con gái được nuôi dưỡng trong một gia đình quyền thế bậc nhất kinh thành.
Bước vào phòng khách, cái nóng như bị chặn đứng bên ngoài.
Biệt thự xa hoa của nhà họ Trần sang trọng đến mức có thể so sánh với cung điện, giữ được nhiệt độ ổn định quanh năm.
Trần Chi đi thẳng đến bàn, người giúp việc đưa cho cô ly nước ấm đã được chuẩn bị sẵn, đồng thời đón lấy cặp sách mang lên phòng ngủ trên lầu giúp cô.
"Chi Chi về rồi đấy à?" Từ phòng trà phía sau tấm bình phong, một giọng nói khàn nhẹ vang lên.
Trần Chi uống hết cốc nước liền rảo bước đi tới, cô vén rèm lên và gọi một tiếng "ông nội".
Trần Vinh nhìn thấy gương mặt trắng trẻo, mỉm cười của Trần Chi, nỗi buồn vì thua cờ tan đi phần nào.
Ông chỉ vào người đối diện đang chơi cờ và nói "Chào là chú Lục đi con." Trần Chi bước vào, ngoan ngoãn cất tiếng "Cháu chào chú Lục", ánh mắt lướt qua khuôn mặt người đó trong chớp mắt rồi ngay lập tức rời đi, sau đó cô điềm tĩnh ngồi xuống bên cạnh Trần Vinh tham gia cuộc trò chuyện.
Người đàn ông được gọi là chú Lục này, cô vừa tình cờ nghe nhắc đến trên bản tin ngày hôm qua, tên của ông ta được nhắc đi nhắc lại trong một hội nghị quy mô toàn quốc vừa mới kết thúc.
Những người có địa vị như vậy, Trần Vinh không chỉ quen biết một người.
Trần Chi hiểu hai người họ có việc quan trọng cần bàn nên cô nói mình phải lên lầu làm bài tập.
Tiếng cười khoái chí của chú Lục vang lên từ phía đối diện "Ông Trần này, cháu gái của ông ngoan ngoãn thật đấy, năm nay đã mười bảy rồi nhỉ?
Thời gian trôi nhanh quá, thoắt cái đã lớn thế này rồi, tôi nghe nói thành tích học tập của con bé cũng nằm trong top đầu phải không?" Nụ cười trên mặt Trần Vinh càng thêm rạng rỡ "Thành tích cũng bình thường thôi, nhưng ngoan ngoãn thì đúng là hơn hẳn thằng anh trai nó." "Nhà họ Trần quả đúng là không thiếu nhân tài, con trai tôi mà muốn xứng đôi với Chi Chi thì còn phải cố gắng nhiều hơn nữa." Những lời khen kiểu này Trần Chi chưa bao giờ để tâm.
Cô đứng một bên im lặng lắng nghe một lúc, sau đó chuẩn bị lên lầu làm bài tập.
Đúng lúc này, Trần Vinh và Lục Thắng cũng dọn dẹp bàn cờ, cùng bước ra khỏi phòng trà.
Trần Vinh ngước nhìn đồng hồ rồi quay về phía Trần Chi đang đứng ở chân cầu thang, nói "Chi Chi, lên gọi anh con xuống ăn tối đi.
Nó về nhà từ lúc rạng sáng, thế mà ngủ đến giờ này vẫn chưa dậy." "Chắc dạo này Tông Nguyên bận lắm nhỉ?" "Bận vớ bận vẩn thôi ấy mà." Có khách nên Trần Chi không tiện từ chối.
Nghe bảo phải gọi Trần Tông Nguyên, người vẫn còn đang say ngủ dậy, bước đi của cô trở nên chậm rãi và nặng nề hơn hẳn.
Trần Tông Nguyên nổi tiếng là người khó chịu khi bị đánh thức.
Trần Chi đã từng được