Chương 14
là…Không, nhất định cô ta không biết rõ tình hình.
Cô ta nhất định không có cố ý Trong lòng Thi Mị cười lạnh, vẻ mặt lại thiên chân vô tà, gật đầu “Ừ ” Bạch Nguyệt Khiết hết sức hài lòng, lấy ra một viên kẹo từ trong túi xách của mình, đưa cho cô “Thật ngoan, phần thưởng cho cô.” Thi Mị giống như rất vui, nở nụ cười, lộ ra má lúm đồng tiền “Cảm ơn chị Bạch ” Bạch Nguyệt Khiết xoa đầu cô “Không cần khách khí, tôi muốn nói một số chuyện với anh trai cô, cô qua bên kia chơi được không?” Ánh mắt Thi Mị thâm thúy, nhưng vẻ mặt vẫn vui vẻ như cũ “Ừ ” Cô ngoan ngoãn quay người, nụ cười dần dần biến mất.
Thân thể của Thi Mị khác với người thường, thính lực của cô vô cùng tốt, cô đi xa, ngồi xổm xuống mặt đất, nhổ cỏ.
Bạch Nguyệt Khiết “Chuyện hôm nay, tôi hy vọng các người không nháo ầm ĩ, cha anh Lệnh Diễn qua đời sớm, anh Lệnh Diễn là do một tay ông nội nuôi lớn, tình cảm ông cháu họ rất tốt, nếu như vì chuyện này mà náo không thoải mái….” “Vậy cô cứ không danh không phận đi theo anh ta sao ” Thi Vân Thường gầm lên “Lần đầu tiên của cô là cho anh ta, lại tình nguyện làm tiểu tam Năm đó Đường Vũ sống còn chưa tính, hiện tại cô ta đều đã chết…” “Vân Thường.” Bạch Nguyệt Khiết giống như có nỗi khổ khó nói “Thật ra…tối hôm qua không phải là tôi…Anh không nên tìm anh Lệnh Diễn gây phiền phức ” Thi Vân Thường chán nản “Sự thật đều đã bày ra trước mắt, cô còn giúp anh ta nói chuyện Nguyệt Khiết, rốt cuộc anh ta có cái gì tốt ” Thi Mị không nhịn được, khẽ mắng “Ngu ngốc ” Dáng vẻ Bạch Nguyệt Khiết giống như muốn nói lại thôi.
Thi Vân Thường lại gầm lên “Tôi cũng là đàn ông, trong phòng kia xảy ra chuyện gì tôi cũng hiểu rõ, cô nói không phải là cô, vậy ngoại trừ cô còn có ai?” Thi Mị ngồi xổm trên mặt đất, nhổ cỏ Còn có tôi Bạch Nguyệt Khiết không có nói tiếp, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Giọng điệu Thi Vân Thường hòa hoãn hơn “Cô yên tâm, tôi sẽ chủ trì công đạo cho cô, tôi sẽ khiến mọi người biết được bộ mặt thật của Thời Lệnh Diễn ” Thi Mị “…” thật đúng là ngu ngốc.
Nhưng mà không thể không nói, chiêu này của Bạch Nguyệt Khiết rất hay.
Thi Vân Thường vốn dĩ cũng định giấu ảnh chụp này đi, nhưng bị cô ta nói một câu, vậy mà muốn đi công bố những bức ảnh này Thi Vân Thường thâm tình nói “Nguyệt Khiết, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ làm cho cô hạnh phúc ” “Vân Thường…” Bạch Nguyệt Khiết cảm động nói “Cảm ơn anh…” “Tiểu thư.” Chú Liễu lên tiếng “Cần phải trở về.” Bạch Nguyệt Khiết lau nước mắt “Vân Thường, để tôi đưa anh trở về.” Thi Vân Thường có chút do dự “Tôi còn dẫn theo kẻ ngụ.
“Cô ta cũng là Thời phu nhân, để cô ta ở lại nơi này đi ” Bạch Nguyệt Khiết nói “Để cho anh Lệnh Diễn thấy rõ bộ mặt thật của cô ta cũng tốt ” Thi Vân Thường ngơ ngác một chút, sau đó trong mắt anh ta là sự cưng chiều “Qủa nhiên là Nguyệt Khiết, dám yêu dám hận, vậy thì nghe cô ” Cho nên, Thi Mị trơ mắt nhìn chiếc xe kia đi xa.
Con mẹ nó, đồ thiểu năng trí tuệ Đem một kẻ ngu ngốc không biết gì ở lại nơi này mặc cho muỗi đốt, nếu là trên người người khác chính là tâm tư ác độc, ở trên người Bạch Nguyệt Khiết lại là dám yêu dám hận, Thi Vân Thường này, còn ngu hơn cả trong tưởng tượng của cô.
Thi Mị thờ phì