⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ vậy nửa người dưới của Cố Chấn Viễn lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch, anh vội vàng thu hồi tầm mắt, cầm bát bắt đầu ăn bữa sáng.
Tất nhiên, Thư Viện cũng không quên gắp thức ăn cho Cố Chấn Viễn.
Trứng là món không thể thiếu, một miếng cá hồi áp chảo thơm ngon, thêm chút bắp cải xào, rồi một ít cà tím xào nữa.
Thư Viện bưng bát lên, đút cho con gái một miếng cơm, rồi chợt nhớ ra một chuyện "Chấn Viễn, em có một căn tứ hợp viện ở cổng Nam, là hồi môn của mẹ em năm xưa. Những năm qua không có ai ở cả, nên em muốn tu sửa lại."
Cố Chấn Viễn nhớ lại danh sách hồi môn của Thư Viện, đúng là có một căn tứ hợp viện như vậy.
"Em định cho thuê sao?"
Thư Viện là vợ của anh, nếu để người ngoài biết cô có nhà cho thuê, e rằng sẽ có không ít người tranh giành thuê bằng được.
Mà có lẽ, mục đích thật sự của họ không chỉ đơn giản là căn nhà đó.
Thư Viện đâu còn là cô gái mười tám tuổi ngây thơ nữa, cô thừa hiểu Cố Chấn Viễn đang băn khoăn điều gì.
Cô đứng dậy, bước đến trước mặt anh, xoay một vòng rồi hỏi "Bộ đồ này của em có đẹp không?"
Cố Chấn Viễn không rành về trang phục phụ nữ, nhưng không thể phủ nhận rằng chiếc sườn xám xanh này mặc trên người Thư Viện trông thực sự rất đẹp.
"Chiếc sườn xám này được may ở trấn Tùng Tháp. Dì Vương đã cùng hai cô con gái của bà ấy, từng đường kim mũi chỉ, tỉ mỉ may suốt ba tuần mới hoàn thành. Giá của nó là năm mươi đồng."
Nghe Thư Viện nói chiếc sườn xám này có giá năm mươi đồng, Cố Chấn Viễn sững người.
Hiện tại ở thủ đô lương tháng của một công nhân chỉ vỏn vẹn ba mươi đồng, số tiền ấy đủ để nuôi sống cả một gia đình bốn người mà vẫn còn dư. Thế mà chiếc sườn xám trên người Thư Viện lại có giá tận năm mươi đồng.
Tuy nhiên, Cố Chấn Viễn không nói gì. Anh biết từ nhỏ Thư Viện đã được nuông chiều, sống trong nhung lụa. Hơn nữa, danh sách hồi môn khi cô lấy anh đủ để cô tiêu xài mấy đời cũng chưa hết.
Thư Viện đương nhiên hiểu rằng bỏ năm mươi đồng để may một chiếc sườn xám không phải là rẻ. Nhưng nếu so với thời đại trước kia của cô, đừng nói là năm mươi đồng, dù có năm vạn cũng chưa chắc mua được.
Hơn nữa tiền dùng để làm cái gì, đương nhiên là dùng để tiêụ
Hồi môn của cô nhiều đến mức đủ để cô ăn ngon uống tốt cả đời mà vẫn còn dư dả. Vậy thì hà cớ gì cô phải tiết kiệm hay làm khổ bản thân trong chuyện ăn mặc?
"Dì Vương học được tay nghề này từ mẹ của bà ấy. Bà ngoại của dì vốn là tú nương trong cung tiền triều, nhưng sau đó vì chiến loạn mà phải chạy trốn. Khi sinh ra mẹ của dì Vương, bà đã truyền lại toàn bộ kỹ nghệ thêu thùa cho con gái, rồi sau này lại truyền tiếp cho dì Vương."
⬅ Trước Tiếp ➡