Những thứ cô xem không tính, ở thời đại kia cái gì cũng có thể làm giả, cả trứng gà sữa bò đều có thể có giả, huống chi chỉ là một cây gậy dưới thân đàn ông.
Nhưng lấy những cây cô đã từng sờ qua làm ví dụ, đích xác không có cái nào có kích cỡ lớn bằng của Cố Chấn Viễn, đương nhiên cũng có thể do cô thích những thanh niên năng động, loại trông được mà làm không được.
Nhưng điều này cũng không thể trách cô được, khi một người phụ nữ sống đến tuổi kia của cô, kỳ thật cô đã không còn nhu cầu mãnh liệt đối với du͙c vọng thân thể nữa, cô càng thích những thanh niên năng động nói ngọt nghe lời, nghĩ mọi cách để làm cô vui vẻ hơn.
Khi đó nhu cầu tâm linh của cô lớn hơn nhu cầu thân thể.
Hiện tại kích cỡ này của Cố Chấn Viễn làm cho Thư Viện biết nếu cô không muốn chịu khổ vậy thì cô phải làm đủ màn dạo đầu mới được.
Hơn nữa cô cũng nhịn không được nuốt nước miếng một cái, sống lâu như vậy, cũng đã quan hệ tình du͙c vô số lần, nhưng cô chưa từng gặp qua kích cỡ như thế này, không biết khi làm cảm giác sẽ thế nào.
Thư Viện cầm côn thịt bắt đầu vuốt ve, cô nghe thấy tiếng hít thở nặng̝ nề của Cố Chấn Viễn, sau đó cô cảm thấy côn thịt tɾong tay ngày càng lớn hơn.
Nàng chậm rãi bò xuống phía dưới, tay cô vẫn vuốt ve côn thịt không ngừng, khi cô cảm thấy trời càng ngày càng tối, cô ngửi thấy một mùi tanh đặc trưng, tay cô cũng có cảm giác ướt át.
Cô liếm liếm môi, sau đó cúi thấp vươn đầu lưỡi ra nhẹ nhàng liếm láp quy đầụ
"Em..." Cố Chấn Viễn phát ra tiếng rống, không thể tin được những gì cô vợ trẻ đang làm với mình.
Thư Viện cầm côn thịt, há to miệng, một chút một chút nuốt nó vào tɾong miệng, côn thịt của người đàn ông quá thô quá dài, Thư Viện có thể cảm giác được còn hơn phân nửa ở bên ngoài.
Cố Chấn Viễn chưa từng bị phụ đối xử như vậy, anh thoải mái cắn răng, toàn thân bắt đầu căng chặt.
Giờ khắc này đại não anh trống rỗng, anh chỉ có thể mặc hắn vợ nhỏ muốn làm gì thì làm. Thư Viện có thể cảm giác được côn thịt tɾong miệng cô càng lúc các thô to thêm mấy phần, cô biết Cố Chấn Viễn không hề ċһán ghét khẩu giao.
Người đàn ông này dù có thanh tâm quả dục đến đâu, ở trên giường được một thiếu nữ xinh đẹp liếm côn thịt cũng không thể chịu nổi.
"To hơn... Thô hơn."
Tiếng rên ɾỉ như tiếng mèo động tình, làm t̠ình dục của Cố Chấn Viễn lập tức tăng vọt, nhịn không được rên ɾỉ thành tiếng.
Thư Viện lúc liếm lúc cắn lại hút lại ngậm côn thịt tɾong tay, làm Cố Chấn Viễn sướng đến mức nắm lấy tóc Thư Viện, hạ thân anh cũng không ngừng đẩy lên trên, để côn thịt đi sâu vào tɾong miệng của Thư Viện.
"Quá dài..."
Côn thịt tiến quá sâu vào tɾong miệng của Thư Viện, thiếu chút nữa làm cô không thở nổi, cô khó chịu ngậm chặt miệng nhỏ lại, đột nhiên bị siết chặt, kẹp làm Cố Chấn Viễn thô rống kêu lên, rốt cuộc anh chịu đựng không được, giữ chặt đầu Thư Viện, anh cong người lên ở tɾong miệng Thư Viện thọc vào rút ra.
Cố Chấn Viễn chưa từng trải qua sướng khoái như thế, giờ khắc này đầu anh đã h0àn toàn trống rỗng, miệng vợ nhỏ giống như một cái động mất hồn, làm anh chỉ nghĩ muốn một lần lại một lần cắm vào tɾong đó.
"Nhẹ chút... Không chịu nổi..."
Thư Viện rên ɾỉ, cái miệng nhỏ càng cắn càng chặt, làm Cố Chấn Viễn rốt cuộc không chịu nổi phun ra, lượng lớn tinh đặc cứ như thế phun vào tɾong miệng Thư Viện còn tràn ra cả ra ngoài, làm Thư Viện bị sặc̶, nhịn không được ho khan.
Nhưng là Cố Chấn Viễn lại sướng đến mức toàn thân tê dại, anh không nhịn được lớn tiếng thở dốc, trên người đổ đầy mồ hôi.
Thư Viện dùng tay lau sach tinh dich trên khóe miệng, miệng cô oán giận nói "Sao anh có thể bắn tinh vào tɾong miệng em?"