⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi đi công tác, Phó Uyên nói ngày hôm sau sẽ về, nhưng Thịnh Nguyên đợi ở nhà mấy ngày, chẳng thấy bóng dáng anh đâụ
Nhưng trong khoảng thời gian đó, Phó Uyên có gọi điện cho Thịnh Nguyên nói rõ tình hình, phía Hạ Môn có chút việc, cần xử lý, còn những lúc khác, anh rất hiếm khi trả lời tin nhắn của cậụ Phó Uyên luôn như vậy, cứ đi công tác là như biến mất khỏi thế gian, nhưng sau khi về nhà lại đè cậu ra hỏi Anh đi lâu như vậy có nhớ anh không?
Cũng không biết là ai không nhớ ai
Lục Kỳ cũng như Thịnh Nguyên, chẳng có tài năng nấu nướng gì, nhưng món cánh gà chiên coca y làm rất ngon. Sau khi Thịnh Nguyên xong, liền tự làm cho mình ăn mấy ngày. Sau thời gian luyện tập, món cánh gà Thịnh Nguyên làm không thể nói ngon nhất, nhưng nhất định cũng rất sáng giá. Đợi Phó Uyên công tác trở về, cậu nhất định phải khoe với Phó Uyên.
Sau đó cậu sẽ học được nhiều món ăn hơn, món cánh gà chiên coca chỉ là bước khởi đầu
Thịnh Nguyên cảm thấy vui vẻ vì tìm thấy được cảm giác tồn tại trong ngôi nhà này.
Một tuần trước sinh nhật Thịnh Nguyên, Phó Uyên cuối cùng cũng về. Chuyến này Phó Uyên đi bảy ngày, nhưng chỉ mang quần áo một ngày, nên khi Phó Uyên về, trên người anh đã mặc quần áo khác mà Thịnh Nguyên chưa từng thấy, một chiếc áo phông màu cam và quần iean có chút hip hop, không giống phong cách Phó Uyên sẽ mặc.
“Quần áo của anh...” Thịnh Nguyên chặn Phó Uyên trước cửa, vòng qua Phó Uyên một lượt, “Anh ngɵạı tình?”
Phó Uyên đang rửa tay sát khuẩn, nghe thấy câu này liền liếc nhìn Thịnh Nguyên, rồi rút hai tờ giấy ra lau tay, anh thật sự rất tò mò về mạch não của Thịnh Nguyên “Sao em lại đưa ra kết luận này.”
“Quần áo anh mặc không phải anh tự mua.”
“Trợ lý mua, tôi không mang đủ quần áo.”
Trợ lý cũ của Phó Uyên đã trở thành luật sư chính thức, trợ lý mới là người Thịnh Nguyên gặp cách đây không lâu, chính là ngày cậu đưa sandwich đến cho Phó Uyên, xong bị trợ lý bắt vào phòng chờ ngồi.
Cậu bé đó rất ưa nhìn, nhìn tuổi cũng không lớn lắm, Thịnh Nguyên không khỏi cảm thấy nguy cơ, lại chua ngoa nói “Mua thì mua, sao cậu ta lại mua theo sở thích của cậu ta, anh là cấp trên, chứ không phải chồng cậu ta, cậu ta không phải nên mua quần áo theo phong cách anh thường mặc sao?”
Đây tuyệt đối là thị uy, thị uy một cách trần trụi
Thịnh Nguyên nói xong, Phó Uyên muốn giải thích, nhưng thường ngày anh cũng chẳng để ý đến trợ lý này, mua cho thì anh mặc, nên cũng không biết giải thích thế nào cho được.
Thịnh Nguyên bĩu môi, ánh mắt nhìn Phó Uyên càng lúc càng thất vọng.
Phó Uyên “Vậy tôi cho cậu ta nghỉ việc.”
“Nhỡ em hiểu lầm thì sao ” Thịnh Nguyên nhớ đến Lục Kỳ, trong lòng càng thêm tức giận, “Anh là ông chủ sao lại vội vàng như vậy, anh đã từng nghĩ những người làm thuê vất vả thế nào không, nào là tiền nhà, tiền điện nước, thức ăn, bao nhiêu khó khăn.”
“?”
“Không cần anh ra tay, để mai em tự đi tìm hiểụ Nếu cậu ta có vấn đề thì anh xong đời luôn ” Thịnh Nguyên chống nạnh đi ra ngoài, cậu muốn xem xem trợ lý nhỏ kia là thần thánh phương nào?

Trưa ngày hôm sau, Thịnh Nguyên cầm hộp cơm ‘đến thăm’.
Phó Uyên đang có một cuộc họp online, anh nhắn trên wechat để cho Thịnh Nguyên vào văn phòng chờ, nhưng trợ lý lại muốn dẫn Thịnh Nguyên đến phòng chờ dù cậu đã đưa tin nhắn wechat cho cậu ta xem
Ghế phòng chờ thật sự rất cứng
Có lẽ bộ mặt hờn dỗi của Thịnh Nguyên quá rõ ràng, trợ lý đứng trước mặt cậu, “Anh có ý kiến với tôi sao? Xin lỗi anh Thịnh, tôi chỉ làm theo quy định.”
Câu này cũng quá thẳng thắn, Thịnh Nguyên không biết trả lời thế nào, nên đành im lặng.
“Đây là cơm trưa anh chuẩn bị cho luật sư Phó sao? Trông rất ngon.” Trợ lý khen ngợi.
Hai mắt Thịnh Nguyên liền sáng lên, đây là người đầu tiên trên thế giới này khen tài nấu nướng của cậu, không đúng, không phải khen tài nấu nướng, mà khen hộp cơm của cậụ
Aiyo, nhưng cũng gần như vậy.
Thịnh Nguyên vốn ôm tâm lý thăm dò tiểu tam đến, nhưng lập trường của cậu không vững, nên liền thay đổi ấn tượng về trợ lý.
“Đây là cánh gà chiên coca tôi tự làm, cậu muốn ăn không? Lần sau tôi làm nhiều hơn một chút.” Thịnh Nguyên cười ngốc nghếch, “Tay nghề của tôi không tồi đâụ”
“Cảm ơn anh Thịnh.”
Thịnh Nguyên xua tay “Cứ gọi tôi Thịnh Nguyên là được.”
“Có thể để tôi ước chừng trọng lượng hộp cơm không? Em gái tôi sắp đi học, nó lại bị dị ứng với gừng, cần mang theo hộp cơm.”
“Đương nhiên có thể.” Thịnh Nguyên đẩy qua, “Cái này hơi nặng, nhưng tính năng giữ nhiệt tốt, từ nhỏ tôi đã dùng của hãng này, nó...”
Thịnh Nguyên còn chưa nói xong, chiếc hộp trên tay trợ lý bị xoay một vòng, rồi rơi phịch xuống đất, nắp hộp bật ra, cánh gà và cơm vương vãi khắp sàn.
Trợ lý quỳ xuống, hoảng sợ che miệng, “Xin lỗi, xin lỗi... tôi không cầm chắc.”
Đôi mắt Thịnh Nguyên dán chặt trên tay trợ lý, từ nhỏ thị lực của cậu đã rất tốt, cậu rõ ràng thấy trợ lý cố tình buông tay, để hộp cơm rơi xuống
Vừa rồi còn tưởng trợ lý là người tốt, hiện giờ Thịnh Nguyên có chút mê man.
Phó Uyên họp xong, vào phòng tìm thì không thấy ai, sau khi đến phòng chờ thì phát hiện Thịnh Nguyên đang quỳ dưới đất, hai mắt đỏ hoe vì thức ăn rơi vãi khắp sàn.
Trợ lý cũng quỳ, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng.
Lúc mới nhậm chức, trợ lý nghe nói Phó Uyên kết hôn với một con sâu lười không có học thức, không có gia cảnh, chỉ có mỗi khuôn mặt đẹp, cả ngày ở nhà. Lần trước, cậu ta phát hiện con sâu lười này cũng chẳng phải người đẹp xuất sắc gì, nếu mặt cậu ta nhỏ hơn, mắt to hơn, da trắng hơn, thì cũng chẳng kém gì Thịnh Nguyên.
Quan trọng là cậu ta thông minh hơn Thịnh Nguyên, cậu ta vừa tốt nghiệp đại học xong liền có thể làm việc trong văn phòng luật nổi tiếng. So với những người cùng tuổi, cậu ta cũng xem như người nổi bật, hơn nữa cậu ta và luật sư Phó cùng chuyên ngành luật, nên có nhiều ngôn ngữ chung.
Nếu để luật sư Phó chán ghét Thịnh Nguyên, vậy cậu ta sẽ có cơ hội thượng vị.
Hôm nay, cậu ta cố tình để Thịnh Nguyên nhìn thấy mình ném hộp cơm xuống đất, nhằm chọc giận Thịnh Nguyên, đến khi luật sư Phó đến sẽ thấy được người vợ vô văn hóa của mình chỉ vì một hộp cơm mà bắt nạt nhân viên, từ đó ấn tượng với Thịnh Nguyên sẽ tồi tệ hơn.
Sau đó cậu ta giải thích mình trượt tay, không phải cố ý, dù sao cậu ta cũng không có động cơ để gây thù chuốc oán với “bà chủ”.
Nếu Thịnh Nguyên khăng khăng là cậu ta cố tình, thì càng cho thấy Thịnh Nguyên hẹp hòi, nhỏ nhen.
Luật sư Phó là người công bằng như vậy, nhất định sẽ đứng về phía cậu ta. Đến lúc đó, Thịnh Nguyên lại liên tưởng đến bộ quần áo hôm qua luật sư Phó mặc, sẽ nghi ngờ hai bọn họ có gian tình.
Đàn ông là vậy, nếu là mình sẽ không sao, nhưng nếu là bạn đời thì sẽ nghi ngờ ngay, không sao cũng thành có sao.
Chuyện như vậy phát sinh vài lần, còn sợ gì luật sư Phó không ghét Thịnh Nguyên, rồi để ý đến mình.
Chỉ là cậu ta không ngờ tới, Thịnh Nguyên nhìn thấy cậu ta ném hộp cơm, nhưng lại không tức giận chất vấn, mà hai mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên mặt đất.
Trợ lý vốn muốn luật sư Phó thấy Thịnh Nguyên tức giận và bắt nạt cậu ta, ai ngờ được rằng mọi thứ không diễn ra như mong đợi, cậu ta không khác gì cầm đá tự đập chân mình.
Thịnh Nguyên là bạch liên bông chính hiệu, còn biết giả vờ hơn cả cậu ta.
Đáng tiếc, Thịnh Nguyên không nghĩ nhiều như vậy, cậu đỏ mắt không phải giả vờ, mà đơn giản cậu quan tâm đến cơm mình làm.
Lúc chuẩn bị ở nhà, cậu còn dùng hạt vừng để tạo hình trái tim trên cơm, biết Phó Uyên mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, cậu còn dùng nhíp gắp từng hạt một để nó theo hàng theo lối, tốn mất hơn một tiếng đồng hồ, vậy mà giờ bị đổ hết.
Phó Uyên tiến lên một bước, kéo Thịnh Nguyên từ dưới đất lên, “Sao hộp cơm lại bị đổ.”
Thịnh Nguyên mím môi, chỉ vào trợ lý “Cậu ta cố ý làm đổ.”
“Luật sư Phó, không phải Anh Thịnh, tôi biết anh không thích tôi, nhưng tôi vừa rồi thật sự không nắm chắc, chứ không phải cố ý, nếu không tôi làm lại một phần cho anh nhé.” Trợ lý cúi đầu, Thịnh Nguyên hừ một tiếng, xoay người đến cửa sổ nhìn ra xa.
Cậu sợ mình nhìn trợ lý tiếp sẽ không kiềm chế được mà ra tay đánh người.
“Cậu ra ngoài trước đi.” Phó Uyên nói với trợ lý.
Sau khi cậu ta ra ngoài, Thịnh Nguyên mới xoay người, nghiến răng nghiến lợi “Cậu ta quá xấu xa Khổ thân cánh gà của em, đáng ghét Em về nhà đây, sau này không thèm đưa đồ ăn cho anh nữa, lần nào đưa đến cũng chẳng có chuyện tốt đẹp gì.”
Thịnh Nguyên tức giận rời khỏi phòng chờ, nửa đường cậu đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, buổi sáng uống nhiều nước nên nhân tiện chui vào một buồng đi vệ sinh luôn.
“Cậu thật sự vì hộp cơm mà cho trợ lý nghỉ việc.” Giọng Cầu Thế Kim từ ngoài vọng vào, Thịnh Nguyên nghe rất rõ, sau khi nghe rõ nội dung, cậu cảm thấy Phó Uyên làm đúng, nên cho nghỉ việc
Cầu Thế Kim “Cậu thật sự tin rằng trợ lý cố ý làm đổ hộp cơm của Thịnh Nguyên sao? Cậu ta ban đầu phải trải qua rất nhiều cuộc tuyển chọn mới được làm trợ lý ở đây, nên chắc chắn sẽ không ngốc như vậy. Theo tôi thấy, nói không chừng là Thịnh Nguyên thấy người ta nổi bật, sợ cậu ngɵạı tình nên mới cố ý làm như vậy.”
Phó Uyên không phản bác, mà dứt khoát bổ sung “Cậu ấy không có cảm giác an toàn.”
Thịnh Nguyên đứng bên trong phòng vệ sinh mà cau mày, câu này có chút kỳ kỳ.
Cầu Thế Kim “Không có cảm giác an toàn cũng không được đổ oan cho người ta, trợ lý quèn ra ngoài làm việc dễ dàng sao? Cậu chỉ vì chuyện này mà đuổi việc người ta, chắc chắn sẽ gây ra dị nghị.”
Phó Uyên “Không hoàn toàn vì chuyện này.”
Cầu Thế Kim “Vậy tại sao?”
Phó Uyên chỉ nhớ đến mấy ngày đi công tác, trợ lý nửa đêm mặc áo choàng tắm gõ cửa phòng anh mượn dầu gội đầu, lúc đó anh không thấy có vấn đề gì, vì vậy để cậu ta ở cửa đợi anh vào lấy.
Giờ nghĩ lại, trong khách sạn không phải có dầu gội sao, nửa đêm lại mò đến phòng anh xin dầu gội là ý gì.
Trình độ chuyên môn của trợ lý này cũng không đủ cao để Phó Uyên bỏ qua sự ngu ngốc này của cậu ta.
Phó Uyên nghiêng đầu “Tôi có lý do của tôi, còn cần giải thích với cậu sao?”
Cầu Thế Kim “Cậu như vậy là bị Thịnh Nguyên dắt mũi, sớm muộn gì cũng có ngày trắng mắt ra.”
Thịnh Nguyên không nghe nổi nữa, liền đẩy cửa ra, tức giận mắng Cầu Thế Kim, “Anh bị ngu à, ai vu oan cậu ta, cậu ta cố ý ném.”
Cầu Thế Kim nhìn thấy cậu liền cười “Được rồi, bạn nhỏ, còn ở đây nghe lén.”
Thịnh Nguyên mặc kệ Cầu Thế Kim, cậu kéo tay Phó Uyên ra khỏi nhà vệ sinh, đến thẳng đến chỗ cầu thang bộ, lặp lại “Cậu ta cố ý ném.”
“Ừm, lát nữa tôi sẽ bảo bộ phận nhân sự sa thải người này.”
“Em không quan tâm anh có sa thải cậu ta hay không, dù sao em cũng không vu oan cho cậu ta.”
Phó Uyên sủng nịnh nói “Được, cứ coi như vậy đi.”
“Không phải, Phó Uyên, ý anh là sao?” Thịnh Nguyên lùi lại một bước, “Anh cũng nghĩ như Cầu Thế Kim, cảm thấy em sợ anh ngɵạı tình nên cố tình vu oan cho cậu ta?”
Phó Uyên luôn như vậy, vừa kết hôn không lâu, cậu và Phó Uyên ra ngoài ăn, rõ ràng cậu đã thanh toán, nhưng ông lại quên mất, trong khi cậu đang cố gắng giải thích, Phó Uyên lại thanh toán một lần nữa.
Có phải trong lòng Phó Uyên, lời nói của người khác luôn đáng tin hơn cậu? Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng thế.
Phó Uyên giơ tay nhìn thời gian trên đồng hồ, “Nguyên Nguyên, tôi lát nữa còn có việc, bận xong sẽ nói chuyện với em.”
“Nói cái gì, có gì đâu mà nói, dù sao trong mắt anh, em là kẻ nói dối.” Thịnh Nguyên xoay người, men theo cầu thang bộ chạy ra khỏi văn phòng.
Nắm đấm của cậu còn cứng hơn cả tảng đá.
Thịnh Nguyên biết bạn bè của Phó Uyên đều coi thường cậu, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm thấy khó chịụ
Vất vả nấu cơm, Phó Uyên chưa ăn thì cũng bỏ đi, lại còn bị vu oan là cố ý bới lỗi của trợ lý.
Dựa vào cái gì người khác làm việc ngu ngốc là không bình thường, mà cậu làm việc ngu ngốc lại hợp tình hợp lý. Phó Uyên thối, Phó Uyên chó chết, ngay cả Phó Uyên cũng không tin cậụ
Sau này, Phó Uyên đừng hòng ăn được một miếng cơm cậu nấụ
Không phục vụ
⬅ Trước Tiếp ➡