⬅ Trước Tiếp ➡
Phó Uyên một khi bắt đầu công việc thì thường quên ăn quên ngủ, hôm nay không biết tại sao, trong lòng luôn nghĩ tới Thịnh Nguyên.
Bởi vì hôn nhân thất bại của bố mẹ, trước năm 27 tuổi, Phó Uyên luôn bài xích việc tìm kiếm bạn đời. Anh không thể nào chịu đựng được việc ai đó xông vào cuộc sống của mình, làm xáo trộn thế giới của anh, anh nghĩ, hôn nhân là một mớ hỗn độn chỉ có tranh cãi, phản bội và dối trá.
Cho đến khi anh gặp Thịnh Nguyên.
Cuộc hôn nhân chớp nhoáng của họ vượt quá dự đoán của mọi người, bất kể ai theo dõi cuộc hôn nhân này đều cảm thấy Phó Uyên mù quáng, không có mắt nhìn.
Phó Uyên cũng cảm thấy kỳ lạ, anh luôn hoạch định rõ cho cuộc đời mình, tại sao anh lại có thể vì Thịnh Nguyên thay đổi lớn như vậy? Trong tình huống cả hai đều không có nhiều tình cảm, lại vội vã lựa chọn kết hôn.
May mắn thay, cuộc sống hôn nhân của anh không có cãi vã như bố mẹ, vợ anh ngoan ngoãn và nghe lời, biết làm nũng. Nếu tức giận thì chỉ cần gửi lì xì sẽ có thể dỗ được, giống một bạn đời cao cấp được đặt làm riêng cho anh vậy.
Chỉ đáng tiếc, Thịnh Nguyên cũng là con người, cũng có những mối quan hệ xã hội riêng, không chỉ thuộc riêng về một mình anh.
Anh có thể chịu đựng, thậm chí còn hạ thấp yêu cầu đến mức Thịnh Nguyên chỉ cần không giấu anh điều gì thôi, nhưng Thịnh Nguyên ngay cả điều này cũng không làm được, cậu liên tục phạm lỗi, bào mòn sự kiên nhẫn của anh, đó là lý do buổi sáng anh lại tức giận như vậy.
Giờ nghĩ lại, lúc đó thật sự dọa Thịnh Nguyên sợ hãi.
Phó Uyên cầm điện thoại, chuyển năm vạn cho Thịnh Nguyên, sau đó đặt điện thoại xuống vẫn cảm thấy không đủ, lại gửi thêm năm vạn nữa.
Trong phòng thú cưng, Thịnh Nguyên nhìn thấy mười vạn Phó Uyên chuyển, cũng không nhận.
Nếu là trước đây, Thịnh Nguyên nhất định sẽ không cần suy nghĩ nhận ngay, nhận xong còn dán lấy Phó Uyên nói cảm ơn bằng giọng điệu ngọt chảy nước, nhưng hôm nay cậu đột nhiên không thích tiền, không muốn nhận.
Để tránh việc mình không kiểm soát được mà nhận lì xì, cậu liền xóa ngay hai tin nhắn nhận tiền đi.
Xóa xong liền vứt điện thoại sang một bên, ngơ ngẩn nhìn trần nhà.
Cậu đột nhiên nhớ nhà, từ khi kết hôn với Phó Uyên, cậu rất ít khi về nhà, lần trước về nhà cũng là tết nguyên đán.
“Nguyên Nguyên.” Giọng Phó Uyên từ phòng khách truyền đến.
Thịnh Nguyên đứng dậy, mở hé cửa ra, chỉ để lộ đôi mắt, “Ở đây.”
“Năm giờ tôi phải đến Hạ Môn công tác, chiều mai sẽ về, em tự ăn nhé.”
Thịnh Nguyên gật đầụ
Phó Uyên “Không được phép gọi đồ ăn ngoài.”
Thịnh Nguyên lại gật đầụ
Phó Uyên “Tôi chuyển tiền sao em không nhận.”
Thịnh Nguyên xấu hổ khi nói ra sự thật liền bịa vài lời vô nghĩa “Lần trước anh cho vẫn còn nhiều, em thấy mình phải tiết kiệm, không nên phung phí.”
Phó Uyên “Không cần.”
Thịnh Nguyên cười hai cái, sau đó mở cửa phòng đi ra, Phó Uyên nhìn thấy quần áo cậu đầy lông mèo liền cau mày, Thịnh Nguyên cũng không chủ động tìm ngược, liền dán sát vào tường, đi qua Phó Uyên vào nhà tắm.
Tắm xong, Thịnh Nguyên nằm trên sofa nghịch điện thoại thì phát hiện, Phó Uyên lại chuyển tiền cho mình, hơn nữa gấp đôi, hai mươi vạn. Vừa nhìn thấy con số, cốt khí trong người cậu đột nhiên biến mất, lập tức nhấn vào nhận tiền.
Chửi đi, mắng đi, cứ mắng tùy ý, tiền lương bị mắng cũng quá cao Ai có thể từ chối chứ
Thịnh Nguyên đẩy cửa thư phòng Phó Uyên ra, tận tình pha cho anh một cốc cafe, “Chồng ơi, anh dọn hành lý xong chưa, có cần Nguyên Nguyên giúp không?”
Phó Uyên vẫn không rời mắt khỏi máy tính, ừm một tiếng “Đi đi.”
“Yes, sir ” Thịnh Nguyên chạy tung tăng, thu dọn quần áo cho Phó Uyên, cho từng cái vào túi chống bụi rồi để vào vali, trong nhà có rất nhiều đồ dùng một lần, Phó Uyên mỗi lần đi công tác đều mang đi, Thịnh Nguyên lấy một túi nhỏ đặt đồ vệ sinh cá nhân vào, sau đó đặt lên trên, kéo vali lại.
Xong việc, cậu vỗ tay, ân cần kéo vali đến trước thư phòng.
Hứ, không phải thích cún con ngoan ngoãn sao, vậy cậu sẽ làm theo.

Phó Uyên rời đi lúc chiều tối, Thịnh Nguyên không ở nhà, cậu lấy chút nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh đến nhà Lục Kỳ.
Lục Kỳ vất vả đi làm, lúc Thịnh Nguyên đến, y vẫn chưa tan làm, Thịnh Nguyên ngồi trước cửa cho muỗi thiêu nửa tiếng, Lục Kỳ mới về.
“Tiểu Kỳ Kỳ~Dạy tôi nấu ăn đi.” Thịnh Nguyên vừa mở miệng đã khiến Lục Kỳ rùng mình một cái.
Lục Kỳ lấy chìa khóa mở cửa, nhận túi nguyên liệu, “Cuối cùng cậu cũng phải ly hôn, nên muốn trở thành đầu bếp?”
“Tôi muốn làm vợ hiền của Phó Uyên, là người đàn ông đứng sau người đàn ông thành đạt.”
Lục Kỳ “... Cậu không đứng lên đầu người ta là tốt rồi. Cứ thỉnh thoảng lại điên điên một trận, thật không biết giống ai.”
“Cậu nói chuyện giống hệt mẹ tôi.” Thịnh Nguyên đi vào phòng, ngả người trên sofa, “Hôm nay tôi còn đang nghĩ có nên về quê hay không, cậu thì sao?”
Thịnh Nguyên và Lục Kỳ đều là con của công nhân trong nhà máy, từ nhỏ sống trong khu nhà tập thể, bố mẹ hai bên rất tốt, sau khi nhà máy đóng cửa, họ mua nhà mới cũng ở gần nhaụ
Lục Kỳ “Tôi không có ngày nghỉ, không về được.”
“Có thể xin nghỉ.”
“Cậu hiểu cái mẹ gì, đừng ép tôi tẩn cậụ Loại người sống dựa dẫm vào đàn ông như cậu không thể hiểu được tim gan của một kẻ súc vật công sở như tôi đâụ Cứ nói chuyện với cậu là tôi lại sôi máụ”
Thịnh Nguyên bĩu môi “Sao cậu cứ nói hai từ súc vật vậy?”
Lục Kỳ phát điên “Bởi vì công việc thật sự rất mệt ”
Đến giờ, Thịnh Nguyên mới phải đi làm thuê hai tháng, vì một lần cậu cosplay thay nên công ty đối xử với cậu rất tốt, khi cậu vẫn chưa trải nghiệm được sự vất vả của xã hội thì đã kết hôn với Phó Uyên, sau đó từ chức.
Đôi khi, Thịnh Nguyên nhìn dáng vẻ bận rộn cả ngày của Lục Kỳ, trong lòng rất ngưỡng mộ. Tuy Lục Kỳ luôn nói muốn lấy một người chồng có tiền như Thịnh Nguyên, nhưng Thịnh Nguyên biết, cho dù có người giàu hơn Phó Uyên muốn lấy Lục Kỳ, Lục Kỳ cũng sẽ không đồng ý.
Mỗi người đều có khát vọng riêng, Lục Kỳ thích tỏa sáng trên con đường sự nghiệp của mình, dù thỉnh thoảng bị công ty coi là vô dụng, nhưng y vẫn kiên cường cho con gián, đánh mãi không chết.
Thịnh Nguyên cụp mắt xuống, tại sao những người xung quanh cậu đều tài giỏi như vậy, ngay cả tên Cầu Thế Kim xấu xa cũng là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp thạc sĩ Đại học Khoa học Chính Trị & Luật.
Nếu không phải da mặt cậu dày, cậu chắc sẽ tự kỷ mất.
Lục Kỳ đứng dậy, cầm nguyên liệu vào bếp, “Cậu muốn học món gì, tôi cũng không biết nhiều làm, nhưng dạy cậu thì thừa khả năng.”
Thịnh Nguyên hùa theo, “Món cậu giỏi nhất, cánh gà chiên coca.”
Lục Kỳ mở túi nguyên liệu, muốn lấy coca và cánh gà ra, kết quả phát hiện bên trong toàn là thịt dùng để ăn lẩu, còn có một chút rau sống hơi héo.
Lục Kỳ cạn lời “Coca đâu, cánh gà đâu? Cậu mang thịt dê đến đây làm giề?”
“Tối tôi muốn ăn lẩụ”
Lục Kỳ mỉm cười “Tôi nghĩ cậu chẳng có tướng của người vợ đảm đang gì cả.”
Thịnh Nguyên cười lại “Luật sư Phó sẽ hiểu thôi~”
“A.” Lục Kỳ cầm dao chĩa về phía cậu, nghiến răng nghiến lợi “Mau đi mua, thật sự không biết tại sao luật sư Phó có thể chịu đựng được cậu ”
“Chồng tôi khác cậụ”
“Mau đi mua ”
Thịnh Nguyên lập tức quay người, bỏ chạy thoát khỏi nguy hiểm.
⬅ Trước Tiếp ➡