⬅ Trước Tiếp ➡

không nghĩ nữa.
Ngự hoa viên phía Tây cách đó không xa, vòng qua đình đi mấy bước thì tới, bước vào khu vườn trăm hoa đua nở, kiều rực đỏ hồng, gió nhẹ mớn trớn, rực rỡ vô cùng.
Ân Ly cùng công chúa đến đình, bên trong hội tụ đầy những mỹ nhân, thấy Tấn An công chúa đi vào, mọi người vội vàng hành lễ vấn an, Ân Ly cũng theo hành lễ.
Công chúa đến ghế mời mọi người ngồi xuống.
Ân Ly dưới sự chỉ dẫn của các nô tỳ ngồi vào bàn, lúc này mới rảnh quan sát mọi người, vừa thấy có chút ngây người.
Trong đình toàn là những quý phu nhân, có một vài vị dẫn theo con nhỏ, chỉ có duy nhất mình nàng chưa có phu quân.
Tấn An công chúa không phải nói mời quý nữ xấp xỉ tuổi nàng sao?
Ân Ly đang suy nghĩ, người ở ngoài tiến vào hành lễ "Công chúa, Thất Vương Gia đang ở ngoài sảnh." Không khí náo nhiệt bỗng yên tĩnh, Tấn An công chúa cười nâng ly trong tay lên "Hai ngày trước, chất nhi của bổn cung nghe ta mở hội ngắm hoa, hôm nay hắn có dịp rảnh rỗi muốn xem náo nhiệt, các vị chớ trách." Dứt lời nàng uống cạn.
Mọi người thấy thế cũng sôi nổi giơ lên cạn ly cùng công chúa, phút chốc bữa tiệc lại náo nhiệt lên.
Không lâu, ngoài đình xuất hiện hình bóng nam tử cao lớn, rắn chắc đi đến, khoác trường bào màu lam đen, bên hông đeo chiếc cẩm nang tơ vàng, tóc được bích lưu kim quan cố định, nhìn gần có thể thấy cổ áo và tay áo đều dùng chỉ bạc thêu lên, cả người phong thần tuấn lãng, toát ra khí chất cao quý.
Tuân Du tiến lên hành lễ với công chúa, cười nói "Chất nhi tùy tiện đến uống ly rượu, cô cô chớ trách." Nô tỳ bên cạnh tiến lên khom người dâng tặng chiếc hộp tinh xảo trên tay.
Tấn An công chúa đầy ý cười, nào có ý trách móc, tỳ nữ mở hộp để công chúa nhìn, Ân Ly ngồi đầu lại không thấy rõ là vật gì, chỉ thấy ý cười trên mặt công chúa càng đậm, chỉ vào người Thất Vương Gia cười mắng "Càn quấy quá, muốn tới thì tới, còn đem những thứ này đến đây, mau ngồi xuống đi." Dứt lời chỉ vào nha đầu hầu rượu rót cho Tuân Du, rượu quá ba tuần, Ân Ly bỗng nghe có tiếng gọi mình, ngẩng đầu lên ra là Tấn An công chúa "Ân cô nương tới đây." Công chúa tươi cười, vẫy tay muốn nàng đi qua, tất nhiên Ân Ly không dám không nghe.
Vội vàng đến bên cạnh, công chúa nắm tay nàng vỗ nhẹ, chỉ vào Thất Vương Gia "Ân cô nương, đây là chất nhi bổn cung thường nhắc tới, hôm nay gặp mặt rồi." Trong đình như sấm rền, các quý phu nhân mặt mày ngạc nhiên, bất động, chỉ có mấy đứa nhỏ không hiểu chuyện ê ê a a.
Đầu óc Ân Ly cũng như sét đánh ầm ầm, ý của công chúa là gì nếu nàng mà không hiểu chắc chắn là con ngốc Lúc này Ân Ly đã thông suốt mọi chuyện, vì sao công chúa lấy mẫu thân mời nàng đến kinh, lại rất ít khi đề cập đến, ngược lại đối với nàng rất có hứng thú.
Hội ngắm hoa này chỉ có mình nàng là tiểu cô nương đến tuổi gả chồng, còn người tuấn lãng chưa vợ chỉ có mình Thất Vương Gia Ngắm hoa gì chứ, rõ ràng là chỗ xem mắt Nàng có chút khó tin, đây là lần đầu tiên nàng tới kinh thành, trước đây cũng chưa bao giờ gặp công chúa và vương gia, vì sao nàng và Thất Vương Gia lại xem mắt?
"Gặp qua Ân cô nương." Theo tiếng nói


⬅ Trước Tiếp ➡