Chương 11
mã.
Toàn thân Tuân Du căng chặt, bây giờ là đầu xuân nhưng cơ thể toàn mồ hôi, làn da ửng đỏ "Đúng là tiểu yêu tinh " Mắng nàng một tiếng sau đó buông hàm dưới ra, sửa sang lại vị trí cái ót cho nàng, muốn mạnh mẽ thao cái miệng nhỏ này nên không rảnh để nghĩ chuyện khác.
Tuân Du trực tiếp quỳ lên giường, kéo tay nàng đến hạ thân, một tay chống đầu giường, nhanh chóng dùng sức xâm nhập.
Gậy thịt đỏ tím thô dài đâm thẳng vào chỗ sâu nhất, ở cổ họng cọ xát sau đó rút ra, cứ như vậy lặp đi lặp lại.
Vât nóng bỏng tiến sâu hơn, chạm vào cuống họng, chọc cho nàng nôn khan.
Lúc này Tuân Du không còn lý trí, không quan tâm nàng nôn khan mà cứ mạnh mẽ cắm vào hưởng thụ hương vị run rẩy xoắn chặt.
Đôi mắt tối lại, động tác càng thêm bạo ngược.
Cả phòng đều là tiếng thở dốc của nam tử.
Nhấp mấy trăm cái, càng ngày càng nhanh, cuối cùng thét lên bắn vào cổ họng nàng Phát tiết trôi qua, lý trí phục hồi lại.
Nhẹ nhàng rút cự vật ra, đôi môi của Ân Ly sưng đỏ.
Nước bọt và tinh dịch dính đầy mặt, Tuân Du vuốt ve đôi môi sưng đỏ dọa người kia có chút hối hận.
Cũng chỉ có tiểu yêu tinh này làm hắn mất trí Vào tịnh thất tắm rửa sạch sẽ, trong phòng đã được hạ nhân dọn dẹp như ban đầụ Ôm nàng lên giường, hắn lấy thuốc mỡ thoa lên môi đỏ, cổ họng chắc cũng bị thương rồi.
Ngày mai nên cho nàng uống chút thuốc mới được.
Không bao lâu hắn liền ôm nàng nặng nề ngủ...
Ngày thứ hai Ân Ly tỉnh dậy, cảm thấy cổ họng không thoải mái, đau đớn khó nhịn, âm thanh nghẹn ngào.
Liên Kiều vừa nghe sợ đêm qua nàng bị cảm lạnh vội đi tìm Xuân Oánh mời đại phụ Không lâu sau Xuân Oánh và một vị lão nhân râu dài tiến vào, chuẩn mạch, suy nghĩ một chút rồi nói "Cổ họng đau rát là do cô nương bị cảm lạnh, không có gì trở ngại.
Lão phu kê cho cô đơn thuốc, uống hai ngày sẽ tốt, không cần lo lắng." "Nhưng cô nương nhà ta không chỉ giọng nói không tốt mà hàm dưới cũng nhức mỏi, không thể mở miệng ăn cơm.
Đều do cảm lạnh gây ra sao?" Liên Bích thấy lão nhân này chuẩn mạch qua loa, vội vàng đặt câu hỏi.
Nghe thấy lời này, tay đang viết phương thuốc cũng phải dừng một chút, thái dương giật giật, không ngẩng đầu lên nói "Khi cảm lạnh, mỗi người đều có triệu chứng khác nhau, đau đớn nhức mỏi cũng bình thường.
Ta là ngự y phục vụ trong cung, lừa gạt mấy tiểu nha đầu ngươi làm gì?" Là ngự y trong cung, Ân Ly cảm giác không ổn vội vàng nói xin lỗi, xưng thị nữ không hiểu chuyện mong chớ trách tội phiền lão nhân kê thuốc chữa trị.
Ông ấy cũng không nói nhiều, viết xong đơn thuốc liền được Xuân Oánh tiễn đi.
Tuy nàng thấy cảm lạnh so với trước đây rất khác nhau, có điều nàng không biết y thuật.
Huống hồ ngự y cũng đã nói như vậy nàng cũng không nghĩ nhiềụ Xuân Oán hốt thuốc về, uống vào thấy khỏe ra không ít nên không truy cứu nữa.
Tới tối khi tắm gỗi, phát hiện vết đỏ hôm qua không bớt mà còn nhiều hơn.
Không chỉ trước ngực mềm mại mà còn ở đùi trong, ngay chỗ mắc cỡ kia cũng có.
Không đau không ngứa nhưng làm người ta sợ hãi.
Nàng mặc quần áo ra ngoài, kêu Xuân Oánh lên hỏi chuyện "Xuân Oánh, trong viện này có rất nhiều đỉa sao?" Xuân Oánh không hiểu "Cô nương, viện này mới