Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

tin hơn.” Đầu hạt dẻ nói.
Nói xung mọi người xung quanh liền cười to.
Bọn họ hi hi ha ha leo lên xe máy phóng đi, cũng không quan tâm chuyện này nữa, nhưng Diêm Hải vẫn nhớ kỹ huy hiệu trường trên đồng phục Hà Lộ.
Trên đoạn đường tối về nhà, Hà Lộ thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn anh…” Trình Diệu Khôn không khách khí, ngược lại còn hỏi “Tôi là anh trai em sao?” Đột ngột bị hỏi thế này khiến Hà Lộ sửng sốt, nhớ lại ban nãy, cô xấu hổ vuốt mặt nói “Em nghe mẹ nói, anh là bạn của anh Đỗ Khải, nên cũng là anh của em.” À, có thể xem như vậy sao.
“Nếu vậy, sao buổi chiều em nhìn tôi như gặp phải ăn cướp vậy?” Hà Lộ càng xấu hổ hơn, mặt đỏ lên, cúi đầu nói “Lúc ăn cơm mẹ mới nói em biết…” Trình Diệu Khôn mím môi hỏi “Đúng rồi, sao ban nãy em chọc phải bọn người như thế?” “Em không có, bọn họ bỗng nhiên vây quanh rủ em đi chơi, em thấy đường phía trước tối quá nên không dám đi.
Em tính gọi mẹ đến đón thì cậu ta giật lấy điện thoại, nói đưa em về.” Trình Diệu Khôn nghiêng mặt nhìn Hà Lộ.
Ánh sáng trong xe lập lòe, nhưng cũng thấy sơ được bộ dạng của cô.
Trong xe khá tối, nhưng cô bé kia vẫn rất trắng sáng.
Hai bím tóc rũ trước ngực cô, bầu ngực tròn, với một người đàn ông đã từng trải như anh thì có thể nhìn ra bộ ngực đó còn lớn hơn như thế, ít nhất phải cỡ B+.
Đôi mắt không to lắm, nhưng đuôi mắt hướng lên trông rất cuốn hút, đôi môi anh đào, cánh môi đầy đặn, đẫy đà làm người khác muốn cắn một ngụm.
Trình Diệu Khôn cảm thấy ngứa ngáy trong người, anh dời tầm mắt đi không nhìn nữa.
Không ngờ cô gái nhỏ thường ngày rụt rè sợ người này nhìn kỹ thì thấy có chút đáng yêụ.
Hà Lộ bị ánh mắt đáng giá kia nhìn đến mức xấu hổ, cảm giác như cô đang tự đề cao bản thân trước mặt anh, nói những chuyện xàm xí.
“Em nói thật mà ” Cô lớn tiếng.
“Tôi biết mà.” Trình Diệu Khôn thấp giọng nói, sau đó xe dừng trước cửa nhà nghỉ.
Hà Lộ cạn lời, chỉ cảm thấy anh cũng chẳng để tâm đến chuyện này lắm… Trình Diệu Khôn bước ra khỏi xe, đi đến mở cửa phía sau đem xe đạp ra.
Anh còn thấy phía trước xe đạp hơi bị méo, thuận tay chỉnh giúp Hà Lộ.
Ánh đèn trong sân của nhà nghỉ rất sáng.
Hà Lộ ra khỏi xe thấy anh đang cúi đầu xuống sửa xe đạp, cô muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không biết phải nói gì.
Sau khi điều chỉnh xong, anh đẩy xe đạp đến trước mặt cô “Xong rồi.” “Cảm ơn…” Hà Lộ nói, đưa tay ra nhận xe.
“Không có gì.” “Vậy… Em đi vào trước.” “Đi đi.” Hà Lộ không biết vì sao, nghe anh nói vậy liền cảm thấy trong lòng có chút mất mát.
Cô cúi đầu, đẩy xe đến trước cửa nhà, bước chân chậm chạp.
Trình Diệu Khôn nhìn cô đơn độc đi vào nhà, nhíu mày gọi cô.
“Chờ chút.” Tim Hà Lộ như lỡ một nhịp, vội vàng dừng bước chân, quay đầu hỏi “Chuyện gì thế?” “Mấy ngày nữa đến trường thì cẩn thận một chút.” “Hả?
Ý anh là sao?” “Có khả năng mấy bọn lưu manh kia sẽ lại đến tìm em.” “…Không có đâụ” Trình Diệu Khôn nhìn cô, khẽ đá đá hàm dưới, xoay người quay về xe mình nói “Cẩn thận một chút là được.” Anh nói cũng không sai, tên côn đồ kia chắc chắn vẫn sẽ còn quay lại.
Hà Lộ định đi vào nhà, sau đó xoay người


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡