Chương 8
châu Âu đơn giản và một tách trà chiều đặt trên tấm lót ly.
Nơi này tráng lệ, tao nhã đến mức khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Dì ấy rót cho cô ly nước dừa, bảo cô ngồi chờ trên ghế ở ban công.
“Cháu thông cảm nhé, Tiểu Giang đang luyện tập trên lầụ” Cô cứ ngỡ sẽ nghe thấy từ “Thiếu gia”.
Dì ấy giải thích “Gần đây ngày nào cậu ấy cũng phải tập đến chín tiếng.” Cô lắc đầu “Không sao ạ.” Lộ Nhu khuấy ly nước trong tay, lắng nghe dì ấy nói đến những mẩu chuyện vụn vặt về anh.
Gia đình của Giang Mạn sinh sống cách biên giới quốc gia chừng mười mấy phút, là một gia tộc truyền thống.
Ông nội của anh đã chiến đấu sáu, bảy năm, tham gia kháng chiến chống ngoại xâm khi đã là đoàn trưởng, sau khi về nước trở thành phó sư đoàn trưởng rồi trở thành tướng và nghỉ hưu khi là giảng viên của trường quân sự cấp quân đoàn.
Anh lớn lên trong môi trường quân đội và là con út, có một anh trai với một chị gái.
Anh trai Giang Đình làm kinh doanh ven biển, từng thống lĩnh thị trường đến mức nhà nước phải can thiệp, cho đến giờ vẫn thành đạt.
Chị gái Giang Âm là kiến trúc sư cấp một, đã giành không biết bao nhiêu giải thưởng vàng của hiệp hội.
Dì ấy nói ngôi nhà này là do chị gái tặng cho anh.
Vì muốn yên tĩnh nên bây giờ anh sống một mình.
Cô ậm ừ.
Dì ấy hỏi cô sống ở đâu?
Không xa lắm.
Cô chỉ tay về hướng đó.
Dì ấy nhìn từ tòa nhà đến cô bằng ánh mắt càng thân thiện, cô cảm nhận được sự thay đổi ý tứ trong ánh mắt đó.
Cô bỗng thấy bực bội vì sự nhạy cảm quá mức của mình, nhạy cảm đến mức lòng mình trống rỗng.
Cô không thuộc về khu đất đắt đỏ này, cô chẳng qua chỉ là một người thuê nhà bình dân.
Thuê và mua là những khái niệm có thể biểu thị khoảng cách lớn về giàu nghèo.
Lộ Nhu thu mình lại nhìn ly nước và khuấy nó theo chiều kim đồng hồ.
“Cháu sống ở đây sao.” Vâng.
Cô cảm thấy cốc nước đang dần trở nên lạnh lẽo.
….
Âm thanh đàn tranh vang lên từ trên lầu, Lộ Nhu tưởng tượng ra đôi tay điềm đạm và dáng vẻ tao nhã đang chìm đắm của anh.
Ý thức của cô thu nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng nhạc và hình ảnh trong đầụ Dì ấy nói “Sự giáo dục đã thấm đẫm vào cậu ấy đến tận xương cốt.” Lộ Nhu đồng tình.
Anh không bao giờ vứt bỏ đồ đạc bừa bãi, chỉ cần nhận được điều gì thì nhất định sẽ nói cảm ơn, luôn để phụ nữ đi trước và thường là người dọn dẹp cuối cùng, trước khi rời đi cũng sẽ xếp ghế ngay ngắn.
Anh không bao giờ thể hiện sự giận dữ, luôn bình tĩnh nói chuyện với mọi người một cách hòa nhã và thân thiện, làm việc tận tâm không bao giờ lơ đãng.
Anh không thô lỗ, cũng không cho phép bản thân mình lấm lem mồ hôi nhếch nhác.
Mọi thứ đều rất cẩn trọng và kỹ tính.
Cô tiếp tục dùng thìa chậm rãi khuấy nước.
Hôm nay quá rảnh rỗi, dì ấy tiếp tục tự hào kể về người chủ của mình Bà nội quá cố của anh từng là tiểu thư nhà quyền quý và đã truyền quy tắc này cho anh.
Năm giờ sáng dậy đúng giờ, bất kể có ra ngoài hay không cũng phải ăn mặc chỉnh tề.
Quần áo không được nhàu nát, không được dính bụi.
Ban ngày không được ngủ trên giường vì sẽ bị mắng là lười biếng.
Chăn phải được gấp gọn vào buổi sáng,