Chương 18
gỡ, cô đã không gặp được anh trong một thời gian dài.
Anh không trả lời tin nhắn, câu cuối cùng chỉ là “Cảm ơn.” Thậm chí còn lạnh nhạt hơn lần đầu gặp mặt.
Chỉ vì cô vô tình chạm vào tay anh sao?
Nhìn anh kìa, lại định rời đi, một nụ cười qua loa, không muốn có thêm chuyện gì xảy ra nữa.
“Anh…” Cô vẫn chưa tỉnh hẳn cơn say “Đợi một chút.” Anh dừng lại “Sao vậy?” Ừm… Cô lắc đầu, nói “Để em nghĩ ra rồi sẽ nói với anh.” “… Vậy tôi đi trước đây.” Anh vẫn nói với giọng nhã nhặn, nhẹ nhàng.
“Anh ” Anh lại dừng lại, lịch sự nhưng xa cách “Muộn rồi, em không về nhà sao?” Cô đứng lên, quên mất phải cố tình giả giọng nên buột miệng nói bằng chất giọng ngọt ngào như trẻ con “Mẹ em sẽ mắng mất.” Giang Mạn nghe thấy giọng thật của cô thì hơi khựng lại.
Giọng nói này mềm mại nhưng không ngấy, dịu dàng mà đầy nũng nịụ Người đàn ông bình thường nghe thấy sẽ vừa muốn nâng niu cô, vừa muốn làm cô đau, muốn vén làn tóc ướt của cô sang một bên, để cô chầm chậm kêu lên, kêu mãi, kêu đến khi uất ức mà bật khóc.
Rồi trong từng nhịp thở, người đàn ông sẽ thương cô, thương cô cả trăm lần, cả ngàn lần.
Nhưng anh lại không hề có chút suy nghĩ khác thường nào, chỉ giữ nguyên sự bình thản “Em uống rượu à?” “Một chút thôi.
Em thực sự rất tỉnh táo.” Cô nghiêng đầu nhìn vào cột đèn đường bên cạnh cánh tay rồi từ từ ngẩng lên, im lặng một lúc “Nhưng… Hình như em đã làm một chuyện sai lầm khủng khiếp.” Dưới ánh đèn, cô nhìn anh với ánh mắt u buồn “Anh có cách nào giúp em sửa chữa không?” Anh ngẩng lên “Hả?” Lộ Nhu cúi mặt xuống lộ vẻ nghiêm túc, cô móc điện thoại ra, giọng nói khẽ run rẩy.
“Vừa nãy…” Cô không ổn định được cảm xúc “Không biết làm sao, rồi… Rồi em phát hiện mình đã gia hạn gói thành viên Tencent giá 45 đồng.” “Hẳn 45 đồng, mà còn là thành viên Tencent nữa… Phải làm sao đây…” Giang Mạn liếc nhìn kẻ say, ngón trỏ gạt nhẹ tóc mái, trong vẻ thanh tú lại lộ chút ngang tàng “Tôi không làm phiền em nữa.” Rồi anh xoay người bước đi, được ba, bốn bước.
Cô nhẹ nhàng gọi tên anh “Giang Mạn.” Người ta thường nhạy cảm với tên của mình.
Anh vô thức ngoảnh lại nhìn cô.
Do chóng mặt nên cô ngồi bệt xuống đất, cả người uể oải như một chú mèo con bị vứt bỏ đang phát ra những âm thanh ậm ừ trong cổ họng và ánh mắt long lanh ngước nhìn, nhưng gương mặt lại không chút biểu cảm, vừa đáng thương lại vừa ngoan hiền.
“Em đã giúp anh tìm mèo mà…” Không phải cô muốn uy hiếp, chỉ là thấy tủi thân.
Rượu làm cô mềm yếu Anh cứ thế bỏ em mà đi à?
Giang Mạn nhìn cô thật lâu, cuối cùng nghĩ đến con mèo, lòng anh cũng mềm nhũn.
Anh gọi cô như gọi mèo con “Lại đây đi.” Cô loạng choạng đứng dậy, chập chững bước đến trước mặt anh.
Suốt quãng đường Giang Mạn đưa cô về nhà, cô ngã đến tám lần, khi thì vô tình, khi lại cố ý.
Cuối cùng, sợ cô lại ngã, anh chỉ còn cách dùng hai ngón tay cẩn thận nhón lấy một góc tam giác nhỏ nơi tay áo của cô.
Giang Mạn.
Em không về nhà đâụ Cô lại giở trò “Em muốn dẫn anh đến một nơi.” Đó là một khu vườn rộng lớn không có ai trông coi.
Những đóa hoa lá xum xuê, khu vườn trông như một vực sâu thăm thẳm dưới bầu trời đêm.
Nhìn