Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

về đàn tranh mới mua.
Móng tay không bao giờ sơn màu nữa, tóc ép thẳng, trang điểm trong trẻo, trang phục nền nã khiến cô soi gương thấy vừa lạ vừa hạnh phúc, nhiều lần phải nghiêng đầu cười nhẹ.
Đi cùng nhau sẽ không còn khác biệt quá phải không?
Cô cảm thấy mình có một thân xác khác, thân xác đó đang trong vòng tay anh.
Giờ đây nó gặp được chủ nhân nên lập tức nhảy ra khỏi vòng tay anh, quay lại cơ thể cô.
Thân xác mang hơi ấm và mùi hương của anh hóa thành nước, len lỏi vào mạch máu cô, cuồn cuộn chảy trong cơ thể.
Cô đã khác với chính mình của năm ngoái.
Cô luôn vô thức nghĩ về anh, mơ đến những giấc mơ lung tung.
Đôi tay đó là nơi không nên chạm, không được phép sờ thì tất cả đều đã xảy ra trong mơ.
Nốt ruồi kia bị đầu lưỡi cô liếm cả ngàn lần, ngàn lần rồi vẫn đỏ rực, vẫn đầy quyến rũ.
Thậm chí ở một số nơi, những cảnh tượng đáng xấu hổ và đầy quỵ lụy.
Sáng hôm sau thức dậy, cô vùi đầu vào chăn rồi lặng lẽ hồi tưởng.
Rồi sau này cô âm thầm theo dõi anh, cố ý để anh bắt gặp.
Cứ thế, đi rồi đi, khi cô bất giác ngẩng đầu thì anh đã ở ngay trước mặt.
Hai người nhìn nhau rồi mỉm cười “Trùng hợp ghê.” Rồi họ đi lướt qua nhau, cô bước nhanh hơn, khẽ hát, lờ đi trái tim đầy mâu thuẫn và bất an của mình.
R Trùng hợp thật, vừa gặp lại anh ở cầu thang.
Một lúc lâu saụ Nước Ừ, trùng hợp thật.
Tất nhiên là họ đã kết thúc chủ đề, không muốn trò chuyện sâu thêm.
Cô nghiêng đầu tựa vào đầu gối, mở ảnh đại diện trong khung trò chuyện rồi lại trở về màn hình chính.
Lộ Nhu đặt điện thoại xuống.
Không gian của anh vẫn không mở ra cho cô, dù là trên mạng hay ngoài đời.
….
Cô lại cẩn thận lau kính lần nữa.
Hoàng hôn vừa đẹp, mây lửa cháy xa tít tắp.
Ngửi thấy mùi nước giặt, cô trông thấy anh vội vàng bước ra khỏi sân rồi quay về, rồi lại đi, rồi lại quay lại.
Lộ Nhu bỏ khăn lau xuống, lao nhanh xuống cầu thang rồi dừng lại ở chỗ quen thuộc, đứng chờ phía bên phải cột đèn đường, cô tựa lưng vào tường, đếm từng nhịp một.
Từng nhịp, từng nhịp, càng lúc càng gần.
Tiếng bước chân của chàng trai có chút vội vàng, đôi chân anh thật đẹp.
Cô từ từ ngẩng đầu lên một cách tự nhiên rồi nở một nụ cười như thể bất ngờ gặp gỡ “Giang Mạn, trùng hợp thật.” Rõ ràng anh không có tâm trạng “Ừ.” Cô tiến lại gần với gương mặt đầy vẻ lo lắng “Có chuyện gì sao, anh gặp vấn đề gì à?” Giang Mạn chậm rãi nhìn cô, giơ tay làm dấu một kích cỡ “Cho hỏi, em có thấy một con mèo Ba Tư trắng không?
Đầu tai có màu vàng.” Cô nói mình có thể tìm giúp.
Anh lịch sự mỉm cười “Cảm ơn, không cần đâụ” Nói rồi anh quay lưng đi rất nhanh.
Cô đuổi theo “Em vừa thấy nó đi về hướng đó.” Giang Mạn từ từ dừng lại.
“Ngay kia.” Cô chỉ về phía nam, lòng bàn tay bắt đầu ra mồ hôi.
“Vậy phiền em rồi.” Anh mỉm cười lịch sự với cô.
Cô đã nói dối bằng một giọng nói tự nhiên đến mất tự nhiên “… Chúng ta đi thôi.” Rất lâu mà họ vẫn chưa tìm thấy, Giang Mạn đi theo sau cô, sự im lặng như phát ra tiếng động.
Thời gian trên quãng đường này càng lúc càng dài, cô cảm thấy mình đã phạm tội, máu dồn lên, mồ hôi toát ra nhiều hơn,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡