Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

ra, "Ôi, đừng hỏi nữa, mình đang phiền chết đi được" Hiếm khi gặp dược một người có gương mặt trẻ con hợp ý mình, vậy mà anh ta lại là em rể của Phó thị trưởng, cô với không nổi "Thần kinh " Hứa Oánh Oánh kết luận.
Vài ngày sau, Thương Tịnh ngồi trực ban ở khu khai quật cổ mộ vô cùng buồn chán nên vào trang web hẹn hò tìm kiếm "con mồi"...
Bạn khác giới tiếp theo, đột nhiên tổ trưởng tổ di tích khảo cổ đi vào, "Tiểu Thương, cô có rảnh không?" "Đương nhiên ạ" Cô nhanh chóng dùng tổ hợp phím ẩn trang web lại, rồi quay đầu, cười híp mắt nói, "Tổ trưởng Diệp, có chuyện gì ạ?" "À, là thế này, tôi có vài báo cáo cần giao cho tòa thị chính, hôm nay tôi có việc thật sự không thể đi được, vậy có thể làm phiền cô đi thay được không?" "Không thành vấn đề " Thương Tịnh lập tức đồng ý, sau khi nhận tập tài liệu, cô hỏi.
"Giao cho phòng ban nào ạ?" "Phòng làm việc của thị trưởng Cố" Thương Tịnh lập tức cứng đờ người.
Cô có thể chắc chắn, lần gặp ở quán cà phê anh không nhận ra mình là ai, nhưng cô không thể xác định được liệu bây giờ anh có nhận ra người anh gặp ở quán cà phê là cô không "Việc này...
Tự tôi phải giao cho Phó thị trưởng Cố ạ?" Tổ trưởng Diệp khẽ cười, "Cô có muốn thế thì dẫu sao người ta cũng là lãnh đạo, có thể không có ở phòng làm việc đâu, cô cứ giao cho thư ký của ngài ấy là được" "À, vâng ạ" Trái tim cô cuối cùng cũng đập bình thường trở lại.
Vì khu khai quật ở vùng ngoại ô nên Thương Tịnh mất khoảng một tiếng để vào trong thành phố, rồi lại tốn một ít thời gian để tìm đúng phòng ban, lúc tới được phòng thư ký thì cũng sắp tới giờ tan tầm.
Cô gõ cửa nhưng không nghe thấy bên trong có động tĩnh gì, ngược lại, từ phòng làm việc của Phó thị trưởng ở bên cạnh lại mơ hồ truyền ra tiếng động.
Trái tim của cô bỗng đập chậm một nhịp, cô lặng lẽ đi tới nhòm xem, sau đó trên trán cô lập tức hiện lên ba vạch đen, chết rồi, sao Cố đại thị trưởng lại đang ở trong phòng ra chỉ thị cho thư ký cơ chứ.
Cô thầm cân nhắc nhưng vẫn không có gan tự chui đầu vào lưới, vì vậy cô quyết định đợi thư ký Bàn đi ra rồi đưa tài liệu cho ông ta.
Nghĩ xong, cô lùi về đứng ở một góc, rảnh rồi, nhìn đông, sờ tây, mãi lâu sau, thư ký Bàn mà cô trông đợi mới đi ra.
Cô hào hứng đi tới trước mặt người đàn ông trung niên cao gầy, nói, "Chào chú, tổ trưởng Diệp của tổ di vật khảo cổ nhờ tôi tới đưa tài liệu cho chú" Chú thư ký liếc nhìn cô, nhíu mày, "Sao bây giờ mới tới?
Thị trưởng Cố đợi lâu lắm rồi đấy, cô nhanh mang vào đi" Sao cô lại đen đủi vậy hả?
Thương Tịnh cố gắng đấu tranh thêm vì vận mệnh của mình, "Thư ký Bàn, tôi nhát gan lắm, lần nào gặp lãnh đạo cũng lắp ba lắp bắp, chú giúp tôi, được không?" "Vừa khéo đây là một cơ hội cho cô rèn luyện đấy, yên tâm đi, Thị trưởng Cố không ăn thịt người đâu, đi đi" Thư ký Bàn vội vàng, thuận miệng nói một câu đuổi cô đi vào.
Thương Tịnh cảm thấy vô lực, trời đất như xoay chuyển, cô chạy vọt tới nhà vệ sinh nữ, cào cào vài sợi tóc ngắn ở phía trước che trán đi, tự lừa mình dối người rằng như thế thì yên tâm hơn, sau đó cô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡