Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 29

bắt con mua mười mấy loại thuốc" "Nếu mẹ chỉ bị bệnh nhẹ, mẹ sẽ không tới bẹnh viện" Mẹ hiểu con gái, ngược lại con gái cũng thế, "Không được, con dẫn mẹ vào thành phố khám lại" "Ôi, đừng lãng phí, chỉ là thiếu máu thôi sao phải vào thành phố, mẹ còn chưa muốn bị người ta chê cười đâú Bà Thương cười nói.
"Thực sự là thiếu máu sao?" "Thật mà" Bà Thương ngừng lại một lúc, "Không tin con hỏi cha con đi" "Cha con đâu ạ?" "Cha con...
Đi giao hàng" "Ha ha, đừng gọi điện cho ba vội, mẹ con mình đi mua thức ăn trước, con sẽ nấu một bữa thật ngon cho ba mẹ, sẽ khiến ba phải giật nảy người" "Được" Mặt trời xuống núi, hai mẹ con chậm rãi đi mua thức ăn, dọc đường, người quen khi gặp Thương Tịnh đều tươi cười chào hỏi.
Về tới nhà, Thương Tịnh để mẹ ngồi ở phòng khách nghỉ ngơi, còn mình vào bếp rửa thức ăn, bà Thương muốn vào giúp thì bị cô đẩy ra ngoài, vừa mới bắt đầu nấu thì ba đã về, "Đổng Hồng, hôm nay bà thấy sao rồi?" Ông vừa vào nhà vừa lớn tiếng hỏi.
Trong phòng khách, bà Thương im lặng ra hiệu, ông Thương nhìn bà Thương một cách kỳ quái, nhưng rồi nghe thấy tiếng xào nấu trong bếp, "Ai tới hả?" "Ba " Thương Tịnh từ trong bếp thò đầu ra, vui sướng kêụ "Tiểu Tịnh " Ông Thương cũng kinh ngạc và mừng rỡ y như bà Thương, "Con bé này, con về khi nào thế?" "Con về một lúc rồi, ba chờ nhé, thức ăn sắp xong rồi, có món ớt xanh xào thịt ba chỉ ba thích đấy " "Ha ha, Tiểu Tịnh nhà chúng ta thật hiếu thảó Ông Thương cười, đi vào bếp, nhỏ giọng nói, "Đơn vị con có ai hồ đồ như con không, giờ về nhà thì tết không định về nữa sao?" "Hôm nay không phải là chủ nhật sao?
Con xin nghỉ một ngày về thăm nhà, mai con lại đi mà" "Con bé này, về cũng không biết đường gọi điện nữa" Ông Thương nói.
"Sao mẹ lại ngất ạ?" "Ôi, chỉ là bệnh vặt thôi mà" "Không có gì đáng ngại chứ ạ?" "Không saó Ông Thương nói qua loa.
Đây là câu nói Thương Tịnh hy vọng được nghe thấy nhất, cô yên tâm, bày thức ăn ra bàn, "Ăn cơm thôi ạ" "Ha ha, có Tiểu Tịnh ở đây, nhà mình náo nhiệt hẳn" "Vậy con giải ngũ nhé" "Không được Khó khăn lắm con mới vào được quân đội, sao lại muốn giải ngũ cơ chứ?
Kiếm cho mẹ một cái quân hàm thiếu tá, đại tá rồi mới được về" Ông Thương bưng một đĩa thức ăn ra, "Thiếu tá, Đại tá thì có là gì, làm hẳn cái Thượng tướng ý " "Thượng tướng là cấp bậc gì?" "Sĩ quan cấp cao " Ông Thương giơ cao ngón tay cái.
Chà, được được, Tiểu Tịnh nhà mình là một nữ tướng quân" "Bố mẹ làm như ra chợ mua thức ăn ấy" Thương Tịnh toát mồ hôi.
Cả nhà vui vẻ ăn tối, Thương Tịnh nói, "Ba, đã lâu không nghe ba hát, ba ca một khúc được không?" Ông Thương xỉa răng, ợ một cái, "Được, con muốn nghe bài gì?" "Gần đây có bài gì hay không ạ?" "Có một bài tên là Gangnam Style khá thú vị, tiếc là ba nghe không hiểu, nếu không đã học thuộc hát cho con nghe" "Có công mài sắt có ngày nên kim, ba, con tin ba Lần sau con về ba phải hát cho con nghe đó nhé " "Ha ha, con bé này..." "Vậy lần này miễng cưỡng nghe bài" Thần khúc "vậy" Thần khúc là trường ca của nhà thơ Ý thời Trung cổ Dante Alighieri, "Ối, tha cho mẹ đi, bài hát đó biết đòi mạng người


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡