Chương 10
Đang định vào lều bạt thì điện thoại vang lên, là một số lạ.
"A lô?" Chắc ai gọi lộn số rồi.
"Thương Tịnh?
Tôi là Chu Trì" "...
A" Anh rể và em rể đúng là ăn ý gớm.
"Hôm ấy, em đột nhiên bỏ đi làm tôi tổn thương đấy" "À, ngại quá..." Thương Tịnh lúng túng cười.
"Tôi nghĩ rồi, tôi thấy chúng ta rất hợp nhau, em thấy sao?" Thật ra, mấy ngày này Chu Trì đã gặp mặt thêm vài người, nhưng không vừa lòng với bất kỳ ai, ngay cả khi nắm tay cũng chẳng khiến cậu ta nổi lên chút dục vọng nào, nghĩ tới nghĩ lui, Thương Tịnh vẫn là đối tượng tốt nhất, ít nhất cô còn có cái miệng đáng yêụ "Có lẽ tôi...
Không trèo cao nổi" "Em nói linh tinh gì vậy, tôi chỉ là là sinh viên đại học, vả lại mới chỉ học năm hai" "Nhưng cậu lại có một người anh rể là Thị trưởng" Đứa trẻ này thật là khiêm tốn.
Trời Sao cô ấy biết rồi.
Chu Trì bất ngờ, nhưng thấy người ta không vui, cậu lập tức thông minh phản ứng lại, "Đó là bà con xa thôi, bắn đại bác tám đời cũng không tới ý chứ" Dù sao bọn họ chắc cũng không quen nhau được lâu dài, cứ nói bừa tạm cũng được.
"Bà con xa mà lại giúp cậu đi xem mặt cơ à?" Thương Tịnh rõ ràng không tin.
"Ôi, thật mà, hôm ấy trời xui đất khiến để hai bọn tôi gặp nhau, nếu tôi thật sự là em rể của anh ta thì sao lại vẫn còn đi học cơ chứ?" Nghe cậu ta nói xong, Thương Tịnh thấy khá hợp lý nên có chút động lòng, cậu bé này trên phương diện nào cũng đều ăn khớp với hình tượng mà cô muốn chọn, "Đã vậy, chúng ta hẹn gặp nhau đi" Cô gái này đúng là không hề biết ra vẻ.
Chu Trì thường thấy phụ nữ xung quanh mình dù trong lòng rất muốn nhưng ngoài mặt lại cự tuyệt, vì vậy cậu ta cảm thấy cô như vậy khá tốt, "Được, lúc nào em rảnh, chúng ta gặp nhau nhé?" "Cuối tuần này đi" "Được, quyết định vậy nhé" Từ hôm đó trở đi, không hiểu sao Thương Tịnh trở nên bận rộn hơn, ngoài việc chủ nhật cô phải đi hẹn hò với 'bạn trai' để bồi dưỡng tình cảm thì ngay cả công việc của cô cũng không có chút thời gian rảnh rỗi nào.
Kể từ lúc tổ trưởng tổ di tích khảo cổ phát hiện ra điểm tốt ở nơi cô – đó là cứ tài liệu nào do cô mang tới Tòa thị chính thì được phê duyệt rất nhanh chóng, thế là sau đó, việc đưa tài liệu dồn hết lên đầu cô.
Không phải là lần nào cô cũng gặp được Cố Thùy Vũ, nhưng hễ gặp anh là xác định hôm đó sẽ ăn ở bên ngoài, nếu không phải đi ăn đặc sản tươi ở nhà hàng, thì lại bị dẫn tới tham dự những bữa tiệc lớn, cứ thế một thời gian, việc này giống như trở thành thói quen của Cố Thùy Vũ, anh thấy ở đâu món ăn có mùi vị không tệ thì liền gọi điện thoại cho cô, thậm chí còn bảo tài xế Tiểu Hoàng tới khu khai quật đón cô, làm một số người còn tưởng rằng cô là một trong những thư ký của Cố Thùy Vũ.
Cô mơ hồ cảm thấy ở đâu đó không đúng, nhưng Cố Thùy Vũ có thể dễ dàng xua đi ý nghĩ này của cô.
Hơn nữa, nếu anh muốn đối xử tốt với ai, thì anh sẽ toàn tâm và quan tâm tới người đó cực kỳ chu đáo, đôi khi, cô còn hoài nghi có phải anh không nên như thế hay không.
Cứ như vậy mơ mơ hồ hồ một thời gian, thành