Chương 9
tai ngơ, anh vẫn di chuyển hùng hục trong a^ʍ hộ không dứt, khiến hai chân cô run lẩy bẩy, đồng thời anh tăng tốc độ đưa đẩy, giã vào a^ʍ hộ làm cho bọt trắng văng ra.
Túi tinh to lớn va chạm vào mông t̸h̵ιt̸ của cô, tiếng bốp bốp vang liên tục.
Không biết qua bao lâu, Mạnh Thường Niệm bị làm đến nỗi mơ màng choáng váng, cô nhìn trần nhà phía tяên đầu, cảm thấy đầu mình càng thêm trống rỗng.
Người đàn ông túm chặt lấy chân cô gác lên vai, ra sức thúc ɖương va^t.
về phía trước.
Sau đó anh gầm nhẹ, cắm sâu vào nơi sâu nhất trong a^ʍ hộ của cô, hài lòng thở dài, một dòng tinh dịch nóng hổi bắռ vào a^ʍ hộ, nóng bỏng đến mức cô run rẩy, sung sướng thất thần.
Mạnh Thường Niệm ngơ ngác nằm tяên sofa, cô mệt mỏi đến nỗi không còn sức nhúc nhích, ngay khi cô nghĩ là mọi chuyện đã xong thì bỗng nhiên người đàn ông đứng dậy khỏi ghế sofa, sau đó lật cô lại.
Anh ôm lấy mông cô, khẽ nâng lên rồi nhấc ɖương va^t.
chen vào giữa hai chân cô, khi vừa ma sát ɖương va^t.
cương lên một nửa vào nơi đó, anh còn ép cô gái nằm sấp tяên sofa, vểnh mông lên.
Tiếp đến, anh đẩy ɖương va^t.
vào a^ʍ hộ của cô, thở dài thỏa mãn.
Mạnh Thường Niệm có thân hình mềm mại mỏng manh của phụ nữ miền Nam, nhất là a^ʍ hộ vừa bị chịch mở rộng ra.
Anh chỉ vừa mới cắm vào là đã cảm nhận được bên trong chật cứng ẩm ướt, kẹp chặt lấy ɖương va^t.
của anh, khỏi phải nói là anh thoải mái đến mức nào.
Anh luyến tiếc không muốn rút nó ra khỏi cơ thể cô.
Hai tay người đàn ông siết chặt lấy eo Mạnh Thường Niệm, ɖương va^t.
cắm bên trong lại bắt đầu một chuỗi vận động kịch liệt, làm cho cô gái thở hồng hộc không dứt.
Dương vật của người đàn ông đâm vào a^ʍ hộ ɖa^ʍ đãng, chẳng mấy mà đã tăng tốc độ di chuyển.
Dương vật nặng nề giập vào a^ʍ hộ, khuấy đảo điên cuồng ở mọi góc độ, khiến cô sung sướng không tả nổi, người nhũn ra dựa vào sofa.
Khi gậy t̸h̵ιt̸ đáng sợ của người đàn ông thọc vào kéo ra khỏi a^ʍ hộ của Mạnh Thường Niệm, nó còn ma sát bốn phía, cắm rút điên cuồng làm cho a^ʍ hộ phát ra tiếng nước nhóp nhép bì bõm, thì cả tinh dịch khi anh bắռ vào trong cô cũng bị kéo ra khỏi mép t̸h̵ιt̸, nhỏ giọt xuống sofa bên dưới.
Âm hộ của cô gái nhầy nhụa không chịu nổi, tiếng nước nhớp nháp cứ vang vọng không dứt.
“Ha, a a ưm a… tôi mệt quá, tôi bỏ cuộc… a… không chịu nổi…” Mạnh Thường Niệm cảm thấy mình sắp bị chịch chết đến nơi rồi, cô mơ màng mà nghĩ, chắc chắn sau khi người đàn ông này làm xong, cô sẽ trách mắng anh, đuổi việc, tố cáo anh… tố cáo anh tội cưỡng ɖa^ʍ.
Nhưng nếu anh bị bỏ thuốc thì… dù là thế thì cô cũng thấy quá mệt, quá đau, cảm giác hai chân mình co giật trong giờ phút này.
Chẳng mấy mà gậy t̸h̵ιt̸ thô dài di chuyển thô bạo nhanh nhẹn trong cơ thể cô, ma sát miệng a^ʍ hộ đỏ ửng, sưng tấy, khoái cảm quá độ xen lẫn với cảm giác đau rát.
Dương vật nặng trịch cắm sâu vào chỗ sâu trong a^ʍ hộ, quy đầu khổng lồ chọc vào bụng làm cho Mạnh Thường Niệm có ảo giác bụng mình sắp bị anh chịch thủng đến nơi.
Cô gái bị chịch không thể chịu nổi nữa, đến mức không thể mở mắt, cô là người hằng năm chỉ ở trong nhà, không chơi thể thao, bị anh đè xuống mây mưa như thế suốt nửa tiếng đã chạm tới giới hạn cao nhất của