Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

nhưng cũng không dừng hành vi của mình lại, hắn trầm mê liến huyệt em gái, huyệt nhỏ của em gái vừa thơm vừa ngon, căn bản có 𝓁ϊếʍ thế nào cũng không thấy đủ.
Lăng Hàn tham lam mà uống nước chảy ra từ a^ʍ hộ của em gái, chờ sau khi hắn đã 𝓁ϊếʍ đủ lại giúp em gái kéo váy xuống đầu gối, sau đó đắp chăn lên cho em gái rồi mới rời đi.
Mà Lăng Sương sớm đã bị cơn sướng làm cho hôn mê bất tỉnh, sau khi Lăng Hàn rời đi cô lại chìm vào trong giấc ngủ.
Lăng Sương dường như còn mơ một giấc mơ đẹp, tяên mặt là sự thả lòng cùng với nụ cười nhàn nhạt tяên môi.
Ngày hôm sau khi Lăng Sương tỉnh lại, cô nghe thấy tiếng ba mẹ nói chuyện với anh trai ở bên ngoài, đơn giản là kêu anh trai lát gọi em gái dậy ăn sáng, cơm trưa cũng đừng quên nấu cho em gái, còn khi chơi game thì nhỏ giọng một chút, đừng làm ảnh hưởng đến em gái.
Lăng Sương cũng bởi vì ngày hôm qua bị anh trai 𝓁ϊếʍ huyệt mà cảm thấy xấu hổ, cô không muốn làm phiền đến Lăng Hàn cho nên cô dự định tự mình rời giường.
Cô vừa mới đứng dậy lập tức phát hiện nơi riêng tư truyền đến một trận đau đớn, không khỏi có chút cau mày, lại nhớ đến đêm hôm qua Lăng Hàn sang phòng 𝓁ϊếʍ tiểu huyệt của mình, liên tục 𝓁ϊếʍ lại còn hút.
Toàn bộ miệng của Lăng Hàn đều áp vào a^ʍ hộ của cô mà mút mạnh, lúc ấy Lăng Sương cảm thấy trong thân thể có một loại cảm giác mất khống chế, sau đó phía dưới liền chảy ra nước, còn bị Lăng Hàn dùng miệng mút sạch sẽ.
Lỗ tai Lăng Sương nóng lên, nhớ lại khoái cảm mà mình đạt được khi bị anh trai 𝓁ϊếʍ thì càng thêm xấu hổ.
Cô chịu đựng cơn đau mà rời khỏi giường, Lăng Sương từ trong ngăn tủ lấy ra một chiếc quần lót mới mặc vào, nhưng khi cô nhấc chân nơi riêng tư lại bắt đầu đau đớn.
Lăng Sương muốn đổi một cái váy mới, cô sẽ rửa mặt thật nhanh sau đó đi ăn sáng thì sẽ không ɖu.ng phải anh trai.
Mỗi ngày Lăng Hàn đều ngủ nướng, tuy rằng ngoài miệng đồng ý với ba mẹ sẽ gọi cô dậy ăn sáng, nhưng lần nào anh ấy cũng phải gần đến giữa trưa mới tỉnh.
Bởi vì chỗ đó còn đau nên Lăng Sương không dám đi nhanh, cô vừa đi ra đến cửa, người anh trai ngàn năm không dậy sớm lại đang đứng ở cửa giơ tay lên chuẩn bị gõ cửa.
“Dậy ăn sáng.” Lăng Hàn mở miệng trước.
“Dạ.” Lăng Sương lên tiếng đáp lại, nhưng không dám ngẩng đầu nhìn anh trai.
“Em làm sao vậy?” Lăng Hàn thấy tư thế đi đường của Lăng Sương có chút kỳ quái liền hỏi: “Chân vẫn còn đau sao?” “Đều không phải...” Lăng Sương không muốn cho Lăng Hàn biết chuyện kia, tùy tiện có lệ trả lời một câu, “Em mới vừa dậy, vẫn còn chưa tỉnh táo lắm.” Nhưng Lăng Hàn nhìn bóng lưng cô đi qua, vẫn cảm thấy không thích hợp.
Hắn đánh giá Lăng Sương từ tяên xuống dưới một lần, tầm mắt đột nhiên dừng lại ở giữa hai chân Lăng Sương, chẳng lẽ là bởi vì hắn?
Lăng Sương rửa mặt xong đi ra thấy Lăng Hàn vẫn còn ở bên ngoài, có chút muốn trốn tránh, nhưng khi cô nhìn thấy tяên bàn có hai phần bữa sáng, Lăng Hàn đã chuẩn bị xong xuôi.
Lúc mới bắt đầu Lăng Sương còn đi chậm, nhưng khi thấy Lăng Hàn đang nhìn mình, cô cố gắng để cho mình đi đường bình thường hơn một chút.
Khi hai người ăn sáng vẫn rất im lặng, không nói lời nào.
Mỗi người ăn xong phần của mình, Lăng Sương vừa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡